Thảm sát hóa học tại Syria, Luật Sư Nguyễn Văn Đài, tương quan giữa các khái niệm về Nhân Quyền và Chủ Quyền Quốc Gia

The chemical massacre in Syria, Attorney Nguyen Van Dai, the relationship between the concepts of Human Rights and National Sovereignty

Luật sư Đào Tăng Dực. [(Zuc) Tang Duc Dao, solicitor]

 

Trong những ngày gần đây, đối với cộng đồng người Việt hải ngoại lẫn quốc nội, có hai biến cố quan trọng nhiều người lưu ý.

I. Hai biến cố quan trọng: 

1. Thảm sát bằng vũ khí hóa học tại Syria: 

Thứ nhất, là sự kiện ngày 7 tháng 4, 2018, nhà cầm quyền Al- Assad của Syria đã sử dụng vũ khí hóa học gồm các loại gas Chlorine và Sarin, giết khoảng 70 nhân mạng, trong đó gồm nhiều trẻ em và phụ nữ vô tội. Hình ảnh các phụ nữ và trẻ em quằn quại rên xiết vì vũ khí hóa học, trước khi chết, tràn ngập màn ảnh truyền hình thế giới. Công luận thế giới lập tức lên án dữ dội.

Sau đó, vào ngày 14 tháng 4, Liên quân Hoa Kỳ, Pháp và Anh Quốc đã không kích, bằng hơn 100 phi tiễn, một số mục tiêu tại Syria bao gồm cơ sở nghiên cứu hóa học tại thủ đô Damascus, phương tiện tồn chứa vũ khí hóa học tại miền tây thành phố Homs và trạm điều hành vũ khí hóa học gần Homs.

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố “nhiệm vụ hoàn thành viên mãn”, Tổng Thống Pháp Emannuel Macron và Thủ Tướng Anh Teresa May đều tuyên bố tương tự.

Trong khi đó, Tổng Thống Nga Putin có cuộc điện đàm với Tổng Thống Iran là Hassan Rouhani và tuyên bố đại khái rằng “hành vi phi pháp” này đã hủy hoại viễn tượng một giải pháp chính trị cho Syria.

Cùng ngày 14 tháng 4, Thượng tướng CSVN Võ Tiến Trung, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Giám đốc Học viện Quốc phòng, trả lời báo chí như sau:

“Việc Mỹ đưa lực lượng quân sự tấn công Syria là hành động vi phạm luật pháp quốc tế hết sức nghiêm trọng. Chính phủ của Tổng thống Syria hiện nay là một chính phủ hợp hiến, hợp pháp, được quốc tế công nhận.”

2. CSVN kết án LS Nguyễn Văn Đài và các TNLT trong hội Anh Em Dân Chủ:

Thứ nhì, đó là sự kiện nhà cầm quyền CSVN, vào ngày 5 tháng 4, 2018, qua những phiên xử được đảng chỉ đạo, đã kết án LS Nguyễn Văn Đài và một số người trong Hội Anh Em Dân Chủ. LS Nguyễn Văn Đài bị kết án 15 năm tù và 5 năm quản chế, Ông Trương Minh Đức 12 năm tù và 3 năm quản chế, Mục Sư Nguyễn Trung Tôn 12 năm tù và 3 năm quản chế, Ông Nguyễn Bắc Truyển 11 năm tù và 3 năm quản chế, Bà Lê Thu Hà 9 năm tù và 2 năm quản chế và Ông Phạm Văn Trội 7 năm tù và 1 năm quản chế, theo điều 79 Bộ Luật Hình Sự về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, một điều luật không hề hiện hữu trong luật pháp của bất cứ một quốc gia văn minh nào.

Lập tức vào ngày 6 tháng 4, cả Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ lẫn Liên Hiệp Âu Châu ra tuyên bố lên án hành động vi phạm nhân quyền này của Hà Nội. 

II. Liên hệ mật thiết giữa hai biến cố:

Hai câu hỏi chúng ta cần nêu ra là:

a. Tại sao có tương quan mật thiết giữa biến cố sử dụng võ khí hóa học tại Syria và hiện tượng đàn áp Hội Anh Em Dân Chủ tại Việt Nam? 

b. Tại sao vô cớ Thượng Tướng CSVN Võ Tiến Trung lại có lời bình phẩm bênh vực trực tiếp cho Al Assad của Syria xa xôi và một cách gián tiếp binh vực Putin của Nga Sô và Rouhani của Iran?

Tuy tình hình và bối cảnh chính trị giữa Việt Nam và Syria khác biệt nhưng có rất nhiều mẫu số chung. Cả hai đảng CSVN và Phục Hưng Xã Hội Chủ Nghĩa Á Rập của Syria đều phát xuất từ lò xã hội chủ nghĩa Liên Xô. Việt Nam có điều 4 hiến pháp xuất phát từ điều 6 hiến pháp Liên Xô, thì Syria đến năm 2012 có điều 8 hiến pháp quy định tương tự như sau:

“Đảng Phục Hưng Xã Hội Chủ Nghĩa Á Rập là chính đảng lãnh đạo của xã hội và nhà nước. Đảng này lãnh đạo một mặt trận ái quốc và tiến bộ nhằm mục tiêu quy tụ năng lực toàn dân ngõ hầu phục vụ cho những mục tiêu quốc gia Á Rập”.

Ngoài điểm then chốt là cả điều 4 của Việt Nam và điều 8 của Syria đều khẳng định vai trò lãnh đạo của 2 đảng liên hệ, thì cả 2 đảng cũng có những ngoại vi để củng cố cho vai trò lãnh đạo của mình nữa. Tại Việt Nam thì đảng CS có Mặt Trận Tổ Quốc và trước 1975 còn có Đảng Dân Chủ và đảng Xã Hội như là ngoại vi.

Tại Syria cũng tương tự, đảng Phục Hưng Xã Hội Chủ Nghĩa Á Rập lãnh đạo một Mặt Trận Cấp Tiến (tương đương với Mặt Trận Tổ Quốc VN)  bao gồm 8 đảng phái nhỏ hơn như Phong Trào Xã Hội Chủ Nghĩa Á Rập, hai hệ phái đảng Cộng Sản Syria và một số thành phần khác.

Dưới áp lực của quốc tế và các nhóm đối lập, vào năm 2012, điều 8 đã bị hủy bò. Tuy nhiên đó chỉ là trên hình thức. Trên thực tế Đảng Phục Hưng Xã Hội Chủ Nghĩa Á Rập vẫn độc quyền.

Chính vì thế, cuộc thảm sát dân chúng tại thành phố Douma bằng vũ khí hóa học và sự đàn áp nhân quyền thô bạo qua vụ án Anh Em Dân Chủ phát xuất từ bản chất tương đồng của hai chế độ độc tài theo truyền thống Đệ Tam Quốc Tế.

Nhất là khi Thượng Tướng Võ Tiến Trung nhắc đến “Chính phủ của Tổng thống Syria hiện nay là một chính phủ hợp hiến, hợp pháp, được quốc tế công nhận.” là Ông ta gián tiếp nhắc đến một khái niệm mà các nhà độc tài trên thế giới xưng tụng. Đó là khái niệm “chủ quyền quốc gia”. Như những lãnh đạo cộng sản khác, ông không hề nhắc tới khái niệm nhân quyền.

Tương quan giữa hai khái niệm then chốt này cũng chính là trọng điểm của trật tự chính trị thế giới sau Đệ Nhị Thế Chiến.

III. Trật tự chính trị thế giới đương đại và tương quan giữa hai khái niệm nhân quyền và chủ quyền quốc gia. 

Trước hết chúng ta phải ý thức rằng, tuy trật tự chính trị thế giới đương đại trên nguyên tắc, qua cơ chế Liên Hiệp Quốc, là trật tự thế giới kiến tạo theo quan điểm của của các cường quốc chiến thắng trong Đệ Nhị Thế Chiến gồm Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Trung Hoa Dân Quốc (của Tưởng Giới Thạch) và Liên Bang Xô Viết, nhưng có một số biến cố thay đổi hiện trạng sau đó.

Trước hết là trật tự này phản ảnh sức mạnh của kẻ chiến thắng, trong đó sức mạnh của Hoa Kỳ vượt trội. Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền được Đại Hội Đồng LHQ thông qua ngày 10 tháng 12, 1948 là một văn kiện nói lên những bản giá trị qua nhãn quan của Hoa Kỳ và các nước Tây Âu. Các quốc gia cộng sản dưới sự lãnh đạo của Liên Bang Xô Viết chỉ công nhận lấy lệ mà không tôn trọng trên thực tế.

Thứ đến, vị trí của Trung Hoa Dân Quốc trong cơ quan đầy quyền lực là Hội Đồng Bảo An LHQ trở nên khó bảo vệ sau khi Trung Hoa Quốc Dân Đảng bị đảng CSTQ đánh bật ra khỏi Trung Hoa Lục Địa năm 1949. Ngày 23 tháng 11 năm 1971,Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa chính thức thay thế Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) trong Hội Đồng Bảo An và thế lực của phe cộng sản được củng cố. Đến thập niên 90 thì Liên Bang Xô Viết và khối cộng sản Đông Âu sụp đổ. Một nước Nga yếu hơn về mọi mặt thay thế cho vị trí của LBXV trong Hội Đồng Bảo An.

Kể từ đấy, sức mạnh của thế giới tự do vượt xa sức mạnh của khối độc tài, trong đó có thế giới cộng sản, về kinh tế, quân sự và đạo đức (trong đó bao gồm yếu tố nhân quyền)

1. Định nghĩa khái niệm chủ quyền quốc gia:

Trước khi bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời năm 1948, thì khái niệm chủ quyền quốc gia là một khái niệm tuyệt đối.

Khái niệm này có thể được định nghĩa như “quyền lực tối cao, tuyệt đối và không thể kiểm soát qua đó một quốc gia độc lập được cai trị và từ đó mọi quyền lực chính trị đặc thù phát xuất; tính độc lập có chủ ý của quốc gia, cộng thêm quyền điều hành mọi vấn đề nội bộ mà không bị ngoại bang xen lấn” (Tự Điển Luật Miễn Phí)

2. Định nghĩa khái niệm nhân quyền:

Trong khi đó, khái niệm nhân quyền có thể được định nghĩa vắn tắt như những quyền nền tảng của một con người cá thể. Vì sự quan trọng của nó, nên ý niệm này được chi tiết hóa trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền năm 1948 qua 30 điều khoản rõ rệt.

Nhân quyền cũng được khai triển qua nhiều góc cạnh khác nhau như Công Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR), Công Ước Quốc Tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa (ICESCR), Công Ước về quyền các trẻ em (CRC) và Công Ước Liên Hiệp Quốc chống lại tra tấn (UNCAT)

IV. Tương quan thiếu nghiêm chỉnh giữa hai khái niệm nhân quyền và chủ quyền quốc gia: 

Tuy khái niệm nhân quyền được khai triển chi tiết hơn và ngày càng phổ biến sâu rộng hơn, như là nền tảng của nền dân chủ Hiến Định, Pháp Trị và Đa Nguyên đương đại, nhưng trong tương quan thực tế giữa hai khái niệm thì khái niệm chủ quyền quốc gia luôn ưu thắng khi xung đột với khái niệm nhân quyền.

Trong cuộc chiến tại Syria hiện nay, tuy chúng ta có thể không đồng ý với Thượng Tướng Võ Tiến Trung,nhưng trên thực tế, chính các các chính phủ Hoa Kỳ, Anh Quốc và Pháp đều nhấn mạnh rằng cuộc oanh tạc này chỉ nhằm mục đích trừng phạt Syria đã sử dụng võ khí hóa học, mà không hề nhằm mục đích thay đổi chính quyền. Nói một cách khác, họ công nhận chủ quyền quốc gia của Syria, và ít nhất trong giai đoạn hiện tại, qua sự lãnh đạo của chính phủ Al-Assad.

Vì giới hạn của mục tiêu oanh tạc và có những thông báo trước để tránh sự thiệt hại cho thường dân Syria cũng như các phương tiện quân sự và nhân sự của Nga Sô là một siêu cường đáng ngại, nên chính quyền Syria đã kịp thời di tản và bảo trì tiềm năng quân sự của mình.

Trong khi đó, lập tức sau biến cố oanh tạc của Hoa Kỳ, Anh Quốc và Pháp, thì quân đội của TT Al-Assad đã tiến công, chiếm trọn vùng Eastern Ghouta và nới rộng sự kiểm soát của chính quyền Syria.

Nói một cách khác, khái niệm nhân quyền đã phải lùi bước trước sức mạnh của khái niệm chủ quyền quốc gia tại Syria, không những trong tâm thức của các chính trị gia tây phương, mà ngay cả trên chính trường hiện thực.

Điều này không xa lạ với chúng ta. Khi chúng ta phóng tầm nhìn về quá khứ, thì cuộc chiến Việt Nam, chấm dứt năm 1975, cũng bị ảnh hưởng vì một tương quan thiếu nghiêm chỉnh tương tự giữa hai khái niệm nhân quyền và chủ quyền quốc gia.

Thật vậy, trong cuộc chiến tranh ý thức hệ Việt Nam, chúng ta nhận thấy Hoa Kỳ và các đồng minh của Việt Nam Cộng Hòa (Miền Nam), mặc dù ý thức sâu sắc các vi phạm nhân quyền của các chế độ CS trên toàn thế giới và tại Việt Nam, đã minh thị chủ trương tôn trọng chủ quyền quốc gia của CSVN (Miền Bắc) và không bao giờ chủ trương bắc tiến cả. Trong khi đó, CSVN không ngần ngại xâm phạm lãnh thổ VNCH và tổng tấn công chiếm toàn lãnh thổ ngày 30 tháng 4, năm 1975.

Trật tự chính trị thế giới sau Đệ Nhị Thế Chiến trong thực chất là trật tự do Hoa Kỳ chủ động, nên các nước cộng sản chỉ chấp nhận trên hình thức. Chính vì thế, CSVN luôn sẵn sàng chà đạp nhân quyền lẫn chủ quyền quốc gia của VNCH. Kết quả đương nhiên là thế giới tự do thua và phe cộng sản thắng.

V. Nhu cầu một trật tự chính trị thế giới mới: 

Sau Đệ Nhị Thế Chiến, nhân loại chứng kiến sự khai sinh Liên Hiệp Quốc như một định chế điều hành tương quan giữa các quốc gia và sự định chế hóa khái niệm nhân quyền như một khái niệm giới hạn tính tuyệt đối của khái niệm chủ quyền quốc gia. Tuy nhiên rõ ràng trong tâm thức của các chính trị gia tây phương, khi có sự xung đột giữa hai khái niệm này thì khái niệm chủ quyền quốc gia thông thường ưu thắng.

Thêm vào đó, cấu trúc quyền lực của LHQ, với quyền phủ quyết nằm trong tay của các siêu cường là Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Nga Sô và Trung Quốc là những thành viên cốt lõi của Hội Đồng Bảo An, đã biến LHQ trở thành một định chế bảo vệ cho khái niệm chủ quyền quốc gia của các chế độ độc tài, đàn áp nhân quyền, dân chúng của họ, mà không e sợ bất cứ một chế tài nào của quốc tế, qua quyền phủ quyết của Nga Sô và Trung Quốc.

Với bước đi bất khả vãn hồi của trào lưu dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên, trên thực tế, nhân loại ngày nay cần một trật tự thế giới mới, theo đó nhân quyền căn bản của con người cá thể phải được tôn vinh và quan trọng hơn hết là khi ý niệm chủ quyền quốc gia và ý niệm nhân quyền xung đột, thì ý niệm nhân quyền sẽ ưu thắng ở mức độ của sự xung đột.

Dĩ nhiên cấu trúc của LHQ và Hội Đồng Bảo An cũng cần phải cải tổ, vượt ra ngoài khuôn khổ của quyền lực các quốc gia chiến thắng trong Đệ Nhị Thế Chiến, mà phải thể hiện thực trạng của thế giới đương đại, cũng như thể hiện quan điểm dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.

VI. Kết Luận: 

Lúc nhỏ tôi thường đọc cuốn Đông Chu Liệt Quốc và có đọc một đoạn như sau:

“Khi Án Anh đi sứ nước Sở, Sở vương muốn làm mất mặt nước Tề nên đã bày nhiều trò để hạ nhục. Nhưng Án Anh bằng tài trí của mình đã vượt qua tất cả để giữ vững quốc thể. 

Khi đến nước Sở, Vua Sở muốn thử tài Án Anh nên khi Án Anh định vào cung thì vua Sở truyền lệnh không mở cửa lớn chỉ cho người bảo vệ bảo Án Anh chui vào cửa nhỏ (cửa dành cho chó đi) với lý do là sứ giả nước Tề thấp bé, đi vào cửa nhỏ ở bên cũng được. Án Anh đáp: “Nay ta sang nước Sở thì phải đi vào cổng lớn mới đến nước Sở, nếu chui vào cổng chó này chẳng nhẽ ta lại đến nước chó chứ hả?”. Sở Vương nghe được bèn mở cổng lớn cho ông vào.”(Wikipedia)

Rút bài học từ ví dụ trên của Đông Chu Liệt Quốc, trong một thế giới lý tưởng, ngoài tái cấu trúc một tương quan nghiêm chỉnh hơn giữa hai khái niệm nhân quyền và chủ quyền quốc gia như trên, thì cổng vào trụ sở của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc tại New York, cũng như cổng vào dinh quốc khách của mọi quốc gia dân chủ chân chánh, cần tái bố trí để có 2 cổng. Một cổng chính dành cho lãnh đạo các quốc gia dân chủ chân chínhgọi là cổng “quốc khách” và một cổng nhỏ hơn dành cho lãnh đạo các quốc gia độc tài còn sót lại trên thế giới như Nga, Trung Quốc, Việt Nam, Cuba, Bắc Hàn, Syria, Iran etc…gọi là cổng “độc tài” (không phải cổng chó).

Tôi nghĩ rằng, lãnh tụ các nước độc tài đương đại, nhất là từ các quốc gia cộng sản, sẽ không đủ hùng tài và vĩ lược để thuyết phục Đại Hội Đồng LHQ hoặc quốc trưởng các quốc gia dân chủ, mở cổng lớn để đón vào như Án Anh thời Đông Châu Liệt Quốc được.

Chúng ta không nên dùng danh từ “cổng chó” vì loài chó cũng là một loại chúng sinh có tình cảm và phẩm giá như một đồng hành của nhân loại và đáng được tôn trọng.

Dĩ nhiên đây chỉ là mơ tưởng đến một thế giới hoàn hảo. Tuy nhiên điều này không làm thuyên giảm một nhu cầu của nhân loại là nhu cầu “hạ nhục” các nhà độc tài của nhân loại và tích cực loại bỏ những thành phần này ra khỏi chính trường của nhân loại tương lai, đem lại nhân phẩm và nhân quyền cho mọi con người cá thể.

 

In recent times, for the Vietnamese community both overseas and inside Vietnam, there appear to be two important defining events. 

I. Two important events: 

1. The chemical massacre in Syria

First is the event of 7 April, 2018 when the Al-Assad regime of Syria resorted to the use of gases such as Chlorine and Sarin, killing about 70 lives, including many innocent women and children. The images of women and children display their pain and suffering, caused by chemical weapons, were spread on television screens across the world. World public opinion immediately condemned such action.

Subsequently, on 14 April, a coalition of armed forces of the USA, France and United Kingdom conducted air attacks, through more than 100 missiles, on a number of targets in Syria including chemical research facilities in the captital Damascus, storage facilities west of Homs and a command post near Homs.

The US president Donald Trump declared “mission accomplished”, French president Emmanuel Macron and British Prime Minister Teresa May made similar declarations.

Meanwhile, Russian president Putin held a phone talk with Iranian president Hassan Rouhani and declared words to the effect that this “illegal act” has permanently destroyed the prospect of all political solutions for Syria.

On the same date 14 April, Vietnamese communist senior general Vo Tien Dung, former member of the Central Committee of the Communist Party and former Director of the Defence Institute, answered as follows to questions from the press:

“The fact that the US used military forces to attack Syria is a serious breach of international law. The government of the current Syrian president is constitutional, legal and recognized by the international community”

2. The conviction and sentencing of Attorney Nguyen Van Dai and prisoners of conscience in the Brotherhood for Democracy Association: 

Second is the fact that the Communist regime in Vietnam, on 5 April, 2018, through pre-determined court hearings, has convicted and sentenced Attorney Nguyen Van Dai and a number of members of the Brotherhood for Democracy Association. Attorney Nguyen Van Dai was sentenced to 15 years jail and 5 years under house arrest, Mr. Truong Minh Duc 12 years jail and 3 years under house arrest, Mr Nguyen Bac Truyen 11 years jail and 3 years under house arrest, Mrs. Le Thu Ha 9 years jail and 2 years under house arrest and Mr Pham Van Troi 7 years jail and 1 year under house arrest, pursuant to section 79 of the Crminal Code for “activities to overthrow the government”, a legal provision which cannot be found in the legal system of any civilized nation.

Immediately, on 6 April, both the US State Department and the Europrean Union issued statements condemning such violation of human rights by Hanoi.

II. The intimate relationship between two events: 

A couple of questions needs to be asked:

a. Why is there an intimate relationship between the use of chemical weapons in Syria and the repression of The Brotherhood for Democracy Association in Vietnam? 

b. Why without proper cause, Communist Senior General Vo Tien Trung commented in support of Al- Assad of distant Syria and in indirect support of Putin of Russia and Rouhani of Iran?

Although the political situations and environments of Vietnam and Syria differ, they still have lots in common. Both the Communist Party of Vietnam (CPV) and the Arab Socialist Ba’ath Party (ASBP) originate from the Soviet socialist mould. Vietnam has Article 4 of the constitution modelled after Article 6 of the Soviet constitution, while Syria until 2012 had Article 8 which stipulates similarly as follows:

“The Arab Socialist Ba’ath Party is the party leading society and government. This party leads a progressive and patriotic front with the aim of uniting the forces of the whole nation to serve the purposes of the Arab Nation”

Besides the crucial point that both Article 4 of Vietnam and Article 8 of Syria affirm the leadership of the respective parties, both parties have front entities to consolidate their leadership role. In Vietnam, the CPV has the Patriotic Front and before 1975 the Democratic Party and the Socialist Party as front organizations.

In Syria likewise, the ASBP leads the Progressive Front (its equivalent of the Vietnamese Patriotic Front) comprising 8 smaller political parties such as the Arab Socialist Movement, 2 Syrian Communist Party factions and a number of other elements.

Under international and opposition pressure, in 2012, Article 8 was abolished. But this is only in form. In practice the ASBP has sole political power.

For the above reasons, both the massacre of people in Douma by chemical weapons and the brutal repression of human rights through the conviction and sentencing of members of the Brotherhood for Democracy originate from the intrinsically identical natures of both dictatorships born of the Communist Third International.

In particular, when Senior General Vo Tien Trung refers to “The government of the current Syrian president is a constitutional, legal, internationally recognised government”, he refers indirectly to a concept that dictators of the world eulogize. That is the concept of “national sovereignty”. Like all other communist leaders, he fails to mention the concept of “human rights”.

The relationship between these two key concepts forms the essence of the world political order post World War II.

III. The world political order and the relationship between the two concepts of human rights and national sovereignty.

First and foremost, we must be aware that the current world political order, in principle, through the institution called the United Nations, is a world order constructed in accordance with the will of the victorious powers in the Second Worls War comprising the USA, United Kingdom, France, Republic of China (of Chiang Kai-Shek) and the Soviet Union, but subject to a few events altering the status quo.

Above all, this order reflects the might of the victors, among whom, the USA prevail. The Universal Declaration of Human Rights passed by the Genral Assembly of the United Nations on 10 December, 1948 is a document reflecting the values seen through the eyes of the USA and Western Europe. Communist countries under the leadership of the Soviet Union only accept them perfunctorily and do not respect them in practice.

Then, the position of the Republic of China, in the powerful Security Council of the UN becomes indefensible after the Nationalist Party of China lost mainland China to the Communist Party of China (CPC) in 1949. On 23 November 1971, the People’s Republic of China formally replaced the Republic of China (Taiwan) in the Security Council and the influence of the communist bloc was enhanced. With the arrival of the 90’s, the Soviet Union and communist East Europe collapsed. A Russia weaker in all respects replaced the Soviet Union in the Security Council.

From then on, the power of the free world vastly exceeds that of dictators, including the communist bloc, economically, militarily and morally (including the aspect of human rights).

1. Definition of national sovereignty:

Before the proclamation of the Universal Declaration of Human rights in 1948, the concept of national sovereignty was an absolute concept.

This concept can be defined as “the supreme, absolute, and uncontrollable power by which an independent state is governed and from which all specific political powers are derived; the intentional independence of a state, combined with the right and power of regulating its internal affairs without foreign interference” (the Free Legal Dictionary)
2. Definition of human rights:

Meanwhile, the concept of human rights may be defined simply as fundamental rights pertaining to an individual person. Due to its importance, this concept has been spelled out in detail in the United Nations Declaration of Human Rights in 1948 through 30 specific articles.

Human rights are also extrapolated in various respects such as the International Covenant on civil and political rights (ICCPR), International Covenant of economic, social and cultural rights (ICESCR), Covenant on the Rights of the Child (CRC) and United Nations Convention against Torture (UNCAT)

IV. The unjustifiable relationship between the concepts of Human Rights and National Sovereignty: 

Despite the fact that the concept of human rights has been propagated in much more detail and has gained considerable traction, as the foundation of the current democratic ideal based on Constitutionalism, the Rule of Law and Pluralism, in reality, the relationship between the two concepts, the concept of national sovereignty always prevails when in conflict with the concept of human rights.

In the war in Syria today, we may not agree with Senior General Vo Tien Trung, but in practice, the governments of the USA, England and France all insisted that their air attacks were only aimed at punishing Syria for utilizing chemical weapons and were not meant to achieve regime change. In other words, they recognize the national sovereignty of Syria, and at least for now, through the leadership of the Al-Assad regime.

Due to the limits mandated in these air attacks and the prior warnings to minimise damages to Syrian civilians as well as Russian military facilities and personnel, the laters belonging to a redoubtable superpower, the Syrian government was able to evacuate and protect its military potential.

Meanwhile, immediately after the air attacks by the USA, England and France, the armed forces of President Al- Assad made advances, took over the whole territory of Eastern Ghouta and extended the control of the Syrian government.

In other words, the concept of human rights receded before the power of the concept of national sovereignty in Syria, not only in the hearts of Western politicians, but also on concrete political grounds.

This should not be news to us. When we cast our view onto the past, the Vietnam War, which finished in 1975, was also influenced by this unjustifiable relationship between the concepts of human rights and national sovereignty.

Indeed, during the ideological war in Vietnam, we could not help but notice that the USA and other allies of the Republic of Vietnam (South Vietnam), despite their deep awareness of violations of human rights by communist regimes in the world and in Vietnam, explicitly proclaimed their respect for the national sovereignty of Communist Vietnam (North Vietnam) and never proposed to invade North Vietnam. Meanwhile, Communist Vietnam did not hesitate to infiltrate territories of the Republic of Vietnam and initiated a general offensive to invade the whole country on 30 April, 1975.

The world political order in the aftermath of WWII in substance is an order orchestrated by the USA and for this reason, communist nations only gave their perfunctory consent. Thus, Communist Vietnam was always ready to trash human rights and the national sovereignty of the Republic of Vietnam. The inevitable result was defeat for the free world and victory for communism.

V. The need for a new world political order:

After WWII, humanity witnessed the creation of the United Nations as an institution to co-ordinate the relationship between nations and the institutionalization of human rights as a concept to limit the absolute nature of the concept of national sovereignty.

But it is apparent that in the hearts of Western politicians, whenever there is a conflict between these two concepts, national sovereignty generally prevails.

Further, the power structure of the United Nations, with veto powers in the hands of superpowers such as the USA, United Kingdom, France, Russia and China who are permanent members of the Security Council, has transformed the UN into an institution to protect the concept of national sovereignty and dictatorial regimes who suppress human rights, their peoples, without fear for any sanctions from the international community, thanks to the veto power of Russia and China.

With the inexorable march of the movement for democracy based on constitutionalism, the rule of law and pluralism, in practise, humanity needs a new world order, in which fundamental human rights must be respected and above all, whenever there is a conflict between the concepts of national sovereignty and human rights, human rights must prevail to the extent of such conflict. 

Evidently, the composition and structure of the United Nations and Security Council must be reformed to transcend the power and influence of the victorious nations of WWII, to reflect the reality of the world today, as well as to reflect the concept of democracy based on constitutionalism, the rule of law and pluralism.

VI. Conclusion:

In my youth I used to read the book Decline of the Eastern Chu Dynitasty and the following passage:

“When An Anh went to the So state, the So King wanted to humiliate the Te state and thought of various tricks to humiliate. But An Anh rose above through his wit and kept national dignity.

Upon his arrival to the So state, the So king wanted to test his abilities. For that reason, when An Anh intended to go to the royal palace, the So king ordered not to open the main gate and ordered his guards to ask An Anh to go through the small gate (reserved for dogs) on the excuse that the Te ambassador was of small stature and the small gate would be sufficient. An Anh replied “I now go to the So state and must go through the main gate to enter the So state. If I go through the dog gate, would this mean that I visit a state inhabited by dogs?” Upon hearing this, the So King opened the main gate for him (Wikipedia)

Drawing lessons from this example of the Decline of the Eastern Chu Dynasty, in an ideal world, besides the restructuring of a more legitimate relationship between the two concepts of human rights and national sovereignty, the gate to the main office of the United Nations in New York, as well as the gate to foreign dignitaries of democratic nations must also be restructured into 2 gates. The main gate for leaders of nations whose people live under a regime of  true democracy called “Foreign Dignitaries” gate and a smaller gate reserved for leaders of remaining dictatorships such  Russia, China, Vietnam, Cuba, North Korea, Syria, Iran etc…to be called “Dictators” gate (not dogs gate).

I think leaders of current dictatorships, especially from communist countries, will not possess the wit and talent to persuade the General Assembly of the UN nor the heads of state of democratic nations, to open the main gate for them, in the same way as ambassador An Anh of the time of the Eastern Chu Dynasty.

We should not use the term “dogs gate” because the canine species is a species of sentient being with feelings and dignity as companions for humanity and deserves our respect.

Obviously, this is only a dream about a perfect world. However, this in no way diminishes a real need for humanity to “humiliate” their dictators and actively banish them from their body politics of the future, bringing about dignity and human rights to all individual human beings.

 

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Luật Sư Đào Tăng Dực. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s