Việt Nam, con thuyền không bến

Tàu san bay USS Carl Vinson ở Đà Nẵng. Ảnh: internet

Chuyến viếng thăm Việt Nam bốn ngày của hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson và đoàn hộ tống hùng hậu đã gây nên nhiều tranh luận. Bỏ qua bên các tâm trạng xin quẻ, dâng sớ thượng nguyên, không ít ý kiến rất tích cực, thật sự thiết tha với tương lai đất nước.

Nhiều người mong USS Carl Vinson sẽ tạo nên lớp sóng phản hồi trong cuộc tranh chấp gần như thụ động, một chiều cha nói con nghe giữa Trung Cộng và Việt Nam. Sự hiện diện của USS Carl Vinson thể hiện chính sách cứng rắn của chính phủ Mỹ trên Biển Đông bất chấp đường lưỡi bò, lưỡi trâu do Trung Cộng vẽ. Tranh chấp chủ quyền Biển Đông có khả năng cao hơn dẫn đến quốc tế hóa, và chỉ quốc tế hóa mới đem lại công bằng cho các nước nhỏ.

Do đó, yếu tố quốc tế rất cần thiết. Trong giai đoạn toàn cầu hóa hiện nay khi sự phát triển của một quốc gia tùy thuộc rất nhiều vào sự phát triển của các quốc gia khác, yếu tố quốc tế chưa bao giờ quan trọng và hữu hiệu hơn.

Lịch sử nhân loại thời hiện đại cho thấy, yếu tố quốc tế thậm chí còn đóng vai trò quyết định trong hướng đi của dân tộc như trường hợp Ai Cập sau chiến tranh 1967, Thổ Nhĩ Kỳ sau thế chiến thứ hai và Nam Hàn sau thời Lý Thừa Vãn.

Anwar Sadat của Ai Cập là một lãnh tụ can đảm. Không ai từng chống Mỹ quyết liệt hơn cố tổng thống Anwar Sadat và là một anh hùng của toàn thế giới Á Rập. Tuy nhiên để mưu cầu một nền hòa bình và hạnh phúc cho nhân dân Ai Cập, năm 1976, ông đã bỏ đồng minh Liên Sô để bước sang phía thế giới tự do cho dù ông biết trước sự chọn lựa đó có thể trả giá bằng nhiều rủi ro như ông tiên đoán trong diễn văn đọc trước Quốc hội Israel ngày 20 tháng 11 năm 1967.

Mustafa Kemal là cha đẻ của nền cộng hòa Thổ Nhĩ Kỳ hiện đại sau khi đế quốc Ottoman tan rã. Những cải tổ tận gốc về văn hóa, giáo dục của vị tướng tài ba này đã đưa Thổ từ một nước Hồi Giáo với 99 phần trăm dân theo đạo Hồi sống khép kín tôn giáo thành một quốc gia hiện đại. Nhưng quan trọng nhất là tầm nhìn xa. Ông rất quan tâm đến việc tạo một thế đối lực với Liên Sô luôn nuôi tham vọng độc chiếm Eo Biển ĐịaTrung Hải, mạch máu của Thổ Nhĩ Kỳ. Ông qua đời năm 1938, và người chiến hữu tin cẩn của ông là Mustafa İsmet İnönü tiếp tục hành trình để đưa Thổ Nhĩ Kỳ vào quỹ đạo của dân chủ Tây Phương. Cuối cùng Thổ đã trở thành một thành viên của Minh Ước Bắc Đại Tây Dương dù quốc gia này cách bờ phía Đông của Đại Tây Dương tới hai ngàn dặm. Stalin đành ngậm đắng nuốt cay.

Gần Việt Nam có Nam Hàn. Nhiều người biết vào năm 1950 nền cộng hòa non trẻ này sống sót là nhờ quân đội Mỹ lúc đó còn mạnh ở Thái Bình Dương đổ bộ để tái chiếm Nam Hàn và xác định lần nữa việc chia đôi đất nước tại vĩ tuyến 38. Tuy nhiên, ít người để ý, quốc gia dân chủ này suýt trở thành CS lần nữa không phải do Bắc Hàn tấn công mà do chủ trương khuynh tả trong thời gian đảng Dân Chủ Nam Hàn do Chang Myon làm thủ tướng. Xung đột ý thức hệ tại Nam Hàn đã diễn ra kịch liệt do các thành phần tả khuynh chủ động. Phản ứng lại, dân chúng yêu tự do tổ chức các cuộc biểu tình chống tả khuynh tại nhiều nơi. Ngày 16 tháng 5, 1961, tướng Park Chung Hee (Phác Chính Hy) và quân đội đảo chánh, thiết lập một chính phủ cứng rắn và xác định một hướng đi mới: Phát triển kinh tế trước, thống nhất đất nước sau. Chính sách đó đã tạo không gian cho Nam Hàn cất cánh, từ lợi tức đầu người năm 1960 chỉ vỏn vẹn 76 dollars lên đến 35 ngàn đô la năm 2016.

Tuy nhiên, ba ví dụ trên cho thấy, yếu tố quốc tế có một điều kiện tiền đề: hoặc lãnh đạo sáng suốt, can đảm, thấy rõ nhu cầu của đất nước trong hướng đi dân chủ và cường thịnh thời đại, hoặc tinh thần người dân của quốc gia đó đủ mạnh để gây áp lực dẫn đến sự thay đổi quốc gia.

Việt Nam, cả đảng và chống đảng, đều không thỏa mãn được điều kiện tiền đề đó.

Về phía đảng CS.

Đảng CSVN là một đảng (1) bán nước, (2) không có tính chính danh, (3) bám lấy quyền lực và (4) ngu dốt trong điều hành đất nước.

Bốn đặc điểm này của chế độ CS không cần phải phân tích dài dòng, ngoại trừ những người phải chịu khuyết tật về thể xác hay tâm hồn mới không thấy và không biết.

Sự kiện một nước Việt Nam có trên ba ngàn cây số bờ biển và từ bao đời sống nhờ vào biển nay chỉ còn đủ rộng để đi câu là kết quả của sự thần phục Trung Cộng của bao thế hệ cầm quyền CS.

Trước đây, ý thức hệ CS làm mù lương tri Việt Nam của giới cầm quyền CS, ngày nay ý thức hệ CS đã chết nhưng họ vẫn tiếp tục dùng các phương pháp CS dã man do Lenin, Stalin, Mao nghĩ ra để tuyên truyền tẩy não và trấn áp người dân nhằm củng cố chiếc ghế quyền lực.

Tạm gác qua một bên chuyện đúng sai trong chiến tranh trước 1975, thử hỏi sau 43 năm đưa đất nước vào ngõ cụt của lạc hậu về kinh tế, chậm tiến về giáo dục, băng hoại về đạo đức, ung thối trong tận cùng của xã hội, họ có xứng đáng để tiếp tục cha truyền con nối cai trị trên đầu trên cổ của hơn 90 triệu người Việt hay không? Ai bầu họ ra? Ai cho phép họ sống trên xa hoa, phung phí giữa sự lầm than của đại đa số người dân Việt?

Chuyện các lãnh chúa CS ngu dốt cũng cũng không phải là chụp mũ hay bôi nhọ. Nhìn cảnh một Phan Văn Khải rút trong túi ra một tờ giấy viết sẵn để đọc cho TT G.W. Bush nghe một người Việt dù chống Cộng cũng không khỏi mắc cỡ giùm. Nội dung tờ giấy đó không phải là văn bản cần ký kết, cũng chẳng chứa đựng một thuật ngữ kinh tê’ chính trị gì dễ bị hiểu sai mà chỉ đôi lời thăm hỏi xã giao. Rồi mấy lớp cai trị khác theo sau cũng ngu ngơ không kém. Nếu không có thành phân phên dậu, thành phần xăng nhớt thì bộ máy CS đã ngừng chạy từ lâu rồi.

Về phía chống đảng CS.

Phía những người chống đảng cũng chưa có một hướng đi chung..

Những người chống CS cả trong và ngoài nước đều muốn lật đổ chế độ CS và xây dựng một Việt Nam dân chủ và cường thịnh. Nhưng nếu câu hỏi tiếp là làm thế nào để “lật đổ chế độ CS và xây dựng một Việt Nam dân chủ và cường thịnh” thì người viết nghĩ rằng không phải mọi người đều trả lời giống nhau.

Phải chăng câu hỏi quá khó để trả lời? Không.

Các quốc gia cựu CS, rộng như Ba Lan, hẹp như Estonia, xa xôi như Ethiopia, chậm tiến như Mông Cổ đã trở thành những nước dân chủ dù mức độ còn khác nhau bởi vì họ trả lời giống nhau câu hỏi thứ hai.

Những lãnh đạo phong trào dân chủ tại các nước này thấy rõ mục đích cần phải đạt trong từng giai đoạn của tiến trình dân chủ hóa và chỉ tập trung vào từng mục đích mà thôi.

Họ không phải là những chính trị gia chuyên nghiệp, nhà cách mạng nổi tiếng mà là những giáo sư, văn nghệ sĩ, công nhân, nông dân, sinh viên rất bình thường. Chỉ khác, họ không tham lam, không lãng phí thời gian và công sức vào những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ CS.

Việt Nam có hầu hết các yếu tố để dẫn đến một cuộc cách mạng, tuy nhiên vẫn còn thiếu lực lượng của những người nhận thức đúng hướng đi để chèo chống con thuyền qua cơn bão tố CS.

Xây dựng và phát triển tập hợp những người Việt vượt qua được mọi tiêu cực để tập trung vào việc tháo gỡ bộ máy cai trị của đảng CS trở thành nhu cầu bức thiết trong giai đoạn hiện nay. Và mãi cho tới khi lực lượng dân chủ đó ra đời, Việt Nam vẫn còn là một con thuyền không bến.

 

Đường lối Đảng CSVN ‘nay đã hoàn toàn khác trước’

Luật sư Ngô Ngọc Trai Gửi cho BBC từ Hà Nội

Mới đây ông Trần Trung Đạo, một người trong giới đấu tranh dân chủ ở hải ngoại có chia sẻ trên Facebook một bài có tiêu đề ‘Việt Nam, con thuyền không bến’.

Xuất phát từ sự kiện chuyến viếng thăm Việt Nam bốn ngày của hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson, ông Trần Trung Đạo nêu lên khát khao cho một Việt Nam dân chủ cường thịnh.

Sau khi phê phán chỉ ra những lỗi lầm yếu kém của cả ban lãnh đạo Đảng cộng sản hiện nay và những người dân chủ, ông Trần Trung Đạo cho rằng để có một Việt Nam dân chủ và cường thịnh thì việc trước mắt phải làm là giải thể chế độ cộng sản.

Trong bài viết ông cho rằng ‘không nên lãng phí thời gian và công sức vào những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ cộng sản’. Và ‘cho đến khi giới dân chủ chưa thống nhất với nhau nhận ra một nhu cầu bức thiết như vậy, thì Việt Nam sẽ vẫn chỉ là một con thuyền không bến’.

Một điều cần nhận thấy nữa đó là, đường lối lãnh đạo và phát triển đất nước của Đảng Cộng sản hiện nay đã khác hoàn toàn so với mấy chục năm trướcLS Ngô Ngọc Trai

Ông Đạo không nói rõ về ‘những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ cộng sản’ là những chuyện gì.

Nhưng đại ý ông cho rằng việc giải thể kia là trên hết.

Bài viết của ông được nhiều người chia sẻ, nhưng tôi thì nghĩ khác.

Việt Nam hiện nay là thế nào?

Một điều cần thấy rõ là mặc dù còn mang những di sản nặng nề trong quá khứ và những hành vi trấn áp tàn nhẫn trong hiện tại, chính quyền hiện nay đang cố công thúc đẩy phát triển kinh tế đất nước và xử lý chấn chỉnh bộ máy.

Và nếu họ làm tốt việc này thì cũng sẽ thúc đẩy dân chủ và kiến tạo môi trường thuận lợi cho nhân dân mưu cầu hạnh phúc.

Như thế, mục tiêu của những người dân chủ là đấu tranh cho dân chủ, cho đất nước được cường thịnh, thì đó cũng không khác mấy với những mục tiêu mà chính quyền cộng sản họ đang làm.

Chỉ có khác về cách làm, một đằng thì muốn giải thể gạt bỏ chế độ hiện thời rồi mới xây dựng đất nước, một đằng thì muốn chính quyền hiện nay là người đem đến dân chủ và thịnh vượng cho người dân.

Tôi cho rằng để đánh giá theo cách nào thì cũng cần lưu ý đặt lợi ích của người dân trong nước lên trên hết, vì chẳng phải họ mới là mục tiêu được hướng đến hay sao?

Khi đã soi rọi theo góc nhìn như vậy thì sự thể sẽ rõ ràng.

Một điều cần nhận thấy nữa đó là, đường lối lãnh đạo và phát triển đất nước của Đảng Cộng sản hiện nay đã khác hoàn toàn so với mấy chục năm trước.

Họ đã thay đổi để thích ứng với xu thế thời đại. Đất nước đã hội nhập và phát triển kinh tế thị trường.

Những nội dung căn bản của học thuyết chủ nghĩa Mác Lê Nin đã không còn được áp dụng, rập khuôn máy móc, xơ cứng xáo mòn nữa.

Từ việc Việt Nam như là một cái gì đó giống như một ‘vấn đề’ của thế giới, một ‘gánh nặng’ của thế giới khiến các nước phải bận tâm, thì nay Việt Nam đã trở thành một thành viên có trách nhiệm tích cực xây dựng đóng góp cho cộng đồng quốc tế.

Các nước như Mỹ, Châu Âu, Liên hợp quốc đều đã thấy và động viên khích lệ tạo điều kiện cho Việt Nam đi theo con đường cải cách hội nhập này.

Nhiều vấn đề mà chính quyền Việt Nam đang vất vả giải quyết như tìm cách đưa mặt hàng nông sản xuất khẩu vào thị trường Mỹ, EU. Tháo gỡ những chướng ngại để kiến tạo môi trường đầu tư kinh doanh cho doanh nghiệp nước ngoài và doanh nghiệp trong nước.

Ngay lúc này ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Chính phủ đang đi thăm New Zealand, Úc để xúc tiến mời gọi doanh nghiệp nước họ đầu tư làm ăn với Việt Nam.

Nhiều vị khác đang thúc đẩy cải cách bộ máy, thu hẹp phạm vi nhà nước, tinh giản biên chế, xử lý tham nhũng, cải cách tư pháp. Cùng với đó là hàng triệu con người đang chắt chiu nỗ lực lao động cải thiện cuộc sống của mình.

Những điều đó cho thấy, để thúc đẩy Việt Nam được dân chủ và thịnh vượng thì vẫn có một con đường khác, thay vì tìm cách giải thể chế độ thì hãy tìm cách thúc giục ban lãnh đạo Đảng cộng sản làm tốt hơn những việc họ đang làm.

Đó là cách làm thiết thực, đặt quyền lợi của nhân dân lên trên hết, vừa có tính khả thi, chăm lo cho đời sống của người dân ngay bây giờ, ngay lúc này, thay vì phải đợi lâu hơn nữa.

Cách làm này cũng sẽ giúp tránh đi những ảo tưởng dễ dãi là dân chủ và phát triển sẽ có được ngay sau khi chế độ này giải thể.

Vì hãy hình dung rằng nếu cho giới dân chủ lên nắm quyền ngay ngày mai thì điều họ vẫn phải làm là giữ gìn trật tự xã hội để phát triển kinh tế và tìm cách lành mạnh hóa bộ máy hành chính nhà nước, những cái không thể thay đổi một sớm một chiều.

Như thế, sự thể không phải như ông Trần Trung Đạo cho rằng là ‘không nên lãng phí thời gian và công sức vào những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ cộng sản’. Mà ngược lại, việc phát triển kinh tế và cải tạo bộ máy để đem đến dân chủ là những việc có thể làm ngay.

Bằng cách hối thúc chỉ ra những việc cần làm, đưa ra giải pháp, phê phán chỉ trích, tạo áp lực thay thế trên tinh thần xây dựng, từ đó sẽ tạo ra tiến bộ.

Muốn làm được thì phải nhập tâm hiểu con đường của họ, có trình độ cao để có thể chỉ ra vấn đề và giải pháp.

Đây là con đường hẹp và để đi được sẽ đòi hỏi một thiện chí cống hiến lớn lao, chấp nhận để người mà mình không ưa giữ quyền lãnh đạo, giúp đỡ họ nhằm đem đến lợi ích cho người dân.

Lối đi hẹp này cũng có thể bị đóng lại bất cứ lúc nào bởi ý thức phòng thủ lo lắng quá mức mà chính quyền có thể chặn lại.

Về phía dân chúng thì ngày càng có nhiều người có tấm lòng trăn trở với hiện tình đất nước. Về phía chính quyền thì cũng phải thấy rằng cần tạo lối ra cho đám đông dân chúng với trí lực ngày một cao.

Do vậy thực tế không như ý kiến của ông Trần Trung Đạo, vẫn còn một con đường hẹp khác khả dĩ thúc đẩy cho dân chủ và phát triển đất nước.

Bài thể hiện quan điểm riêng của tác giả, người đang là Giám đốc Công ty luật Công chính tại quận Hà Đông, Hà Nội.

  ”Việt Nam, Con Thuyền Không Bến” “Một Con Đường Hẹp”

ĐỖ THÁI NHIÊN…

alt


Ngày 6/3/2018 trên Facebook của mình, nhà văn Trần Trung Đạo đã phổ biến bài viết “ Việt Nam, Con Thuyền Không Bến”. Sở dĩ gọi là “ Con Thuyền Không Bến” bởi lẽ, theo Trần Trung Đạo, Việt Nam hiện có hai thế lực “đảng” và “chống đảng”

      “Về phía đảng CS.

Đảng CSVN là một đảng (1) bán nước, (2) không có tính chính danh, (3) bám quyền lực và (4) ngu dốt trong điều hành đất nước.

      Về phía chống đảng CS.

Chưa có hướng đi chung….Việt Nam có hầu hết các yếu tố để dẫn đến một cuộc cách mạng , tuy nhiên vẫn còn thiếu lực lượng của những người nhận thức đúng hướng đi để chèo chống con thuyền qua cơn bảo tố CS”.

    Thế nào là “nhận thức đúng hướng đi” ? Trần Trung Đạo nhắc tới những lãnh đạo phong trào dân chủ tại các quốc gia cựu CS: Ba Lan, Estonia, Ethiopia, Mông Cổ…..

Những lãnh đạo phong trào dân chủ tại các nước này không tham lam, không lãng phí thời gian và công sức vào những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ CS “.

    Chừng nào phong trào dân chủ VN chưa nhận ra “giải thể chế độ CS” là công cuộc có tính duy nhất tiên quyết, chừng đó “ Việt Nam vẫn còn là một con thuyền không bến”

    Ngày 15 tháng 3, 2018 , từ Hà Nội, Luật Sư Ngô Ngọc Trai đã phổ biến trên BBC một bài viết góp ý với Nhà văn Trần Trung Đạo. Góp ý rằng: “Đường lối đảng CSVN nay đã hoàn toàn khác trước… Mặc dầu còn những hành vi trấn áp tàn nhẫn trong hiện tại, chính quyền hiện nay đang cố công thúc đẩy phát triển kinh tế đất nước và xử lý chấn chỉnh bộ máy”. Và rằng: “Để thúc đẩy Việt Nam được dân chủ và thịnh vượng thì vẫn còn một con đường khác, thay vì tìm cách giải thể chế độ thì hãy tìm cách thúc giục ban lãnh đạo đảng CS làm tốt hơn những việc họ đang làm”. Ls Ngô Ngọc Trai gọi con đường vừa mô tả là “Một con đường hẹp

CẢM NGHĨ VỀ CUỘC ĐỐI THOẠI GIỮA NHÀ VĂN TRẦN TRUNG ĐẠO VÀ LS NGÔ NGỌC TRAI: Nội dung cốt lõi của tương lai Việt Nam là câu hỏi: Nên xác định bến cho “con thuyền không bến” hay nên đi vào “một con đường hẹp” của Ls Trai?  

NÓI VỚI LS NGÔ NGỌC TRAI

Khoa sử quan của triết học Con Người chỉ ra rằng: “ Lịch sử là lịch sử của mọi vận động nhằm bảo vệ và phát triển đời sống Người. Tất cả những gì chống lại quyền được sống như một con người đều bị lên án là phản động, đều bị lịch sử đào thải”. Vì vậy, mọi thảo luận về những chuyển mình của xã hội cần được diễn ra trên căn bản khoa học của môn sử quan.

Thay đổi trên dòng sử không thể diễn đạt mơ hồ, vô căn cứ theo kiểu viết của Ls Ngô Ngọc Trai: “ Đường lối lãnh đạo và phát triển đất nước của đảng CS hiện nay đã khác hoàn toàn so với mấy chục năm trước”. Thế nào là “khác hoàn toàn” ?

Ngày xưa cán bộ CS nhận hối lộ bằng một, hai gói thuốc lá có đầu lọc. Ngày nay vật phẩm hối lộ lên tới vài tỷ Hồ tệ. Phải chăng đó là “khác hoàn toàn” ?

Ngày xưa, ngay sau 30/4/1975, những người đã từng tích cực nuôi ăn, cung cấp nơi ẩn trốn cho cán binh VC trong chiến tranh Việt Nam được cán bộ CS “thương mến” gọi là anh nuôi, chị nuôi, Mẹ chiến sĩ. Ngày nay anh nuôi, chị nuôi, Mẹ chiến sĩ…tất cả đều có mặt đông đủ giữa tầng lớp dân oan. Phải chăng , đó là “khác hoàn toàn” ?

Ngày xưa cán bộ CS đều diện đồng phục: nón cối, dép râu, bộ quần áo màu cứt ngựa rộng thùng thình. Ngày nay cán bộ CS: áo quần lượt là, rập khuôn theo thời trang “Đế quốc Mỹ”. Tóc nhuộm đen lay láy như tóc của lớp tuổi 20, thế nhưng bên dưới của những mái tóc kia vẫn là bộ óc tăm tối xuất phát từ rừng xanh. Phải chăng, đó là “khác hoàn toàn” ?

Ngày xưa cán bộ CSVN theo Nga đánh Tàu. Ngày nay cán bộ CS vì nhu cầu bảo vệ ghế cầm quyền đã tôn vinh Trung Cộng lên ngôi vị mẫu quốc tối cao. Phương châm cai trị đất nước của đảng CS là “ hèn với giặc, ác với dân”. Người dân chống Hà Nội bị tù khổ sai. Người nào chống Bắc Kinh án phạt sẽ nặng lên 10 lần. Phải chăng, đó là “khác hoàn toàn” ?

Tại Việt Nam, thay đổi mà người dân mong chờ và lịch sử đòi hỏi không gì khác hơn là sự xóa bỏ triệt để ranh giới kỳ thị giữa “đảng và quần chúng”, giữa thống trị và bị trị, giữa chủ nô và nô lệ. Muốn đạt đến cái khác kia đảng CSVN phải dứt khoát và vĩnh viễn từ giả hành động dối gạt quần chúng dưới tên gọi “ đảng cử dân bầu”. Quyền tự do ứng cử và bầu cử của người dân phải được toàn xã hội tuyệt đối thượng tôn. Người dân là chủ nhân ông duy nhất và tối cao của  đất nước. Đó là công lý hiển nhiên và hằng cửu. Thế nhưng, công lý vừa nêu là điều mà già nửa thế kỷ qua và mãi mãi về sau này, CSVN phủ nhận một cách cứng rắn và man rợ. Điều này là lý do giải thích tại sao trên quê hương Việt Nam, tiếng nói của đường phố ngày càng gầm vang đòi hỏi “giải thể chế độ CS”.

Cái mà Ls Ngô Ngọc Trai gọi là “một con đường hẹp” hoàn toàn xa lạ đối đối với ý muốn hiện nay của người dân. Vả lại, đường vận động của lịch sử phải là con đường của công lý, con đường thênh thang và rực rỡ ánh mặt trời. “ Một con đường hẹp” chỉ là lối mòn của những người vừa muốn vinh thân dưới ách bạo quyền CS vừa sợ bị lịch sử nguyền rủa.   

NÓI VỚI NHÀ VĂN TRẦN TRUNG ĐẠO…

Nhà văn Trần Trung Đạo đặt vấn đề “giải thể chế độ CS” với sự nhấn mạnh “giải thể” cần được giải quyết triệt-để-ưu-tiên, mọi vấn đề khác xin ghi là hậu xét.

Muốn giải thể một chế độ chính trị không thể không bàn tới tương quan thế và lực. Đứng trên quan điểm của lịch sử, thế là công bằng và lẽ phải, là tất cả những suy nghĩ và hành động nhằm phục vụ lịch sử, phục vụ quyền làm người của con người.  Do đó, thế với sự phổ biến của truyền thông sẽ hấp dẫn nhân quần xã hội. Có nhân quần xã hội tức là có lực. Thế sản sinh ra lực là vì vậy. Trong cuộc đấu tranh bên này là quần chúng nhân dân, bên kia là chế độ CS độc tài, tham nhũng, ngu dốt, bán nước, “thế”  hiển nhiên là vị trí đứng của người dân. Vấn đề còn lại là tổ chức và điều động “lực”.

Bây giờ hãy bàn về nội dung chuyển mình của lịch sử Việt Nam ngày nay. Chuyển mình kia gồm bốn bước:

(1)Đương biến: CSVN hèn với giặc, ác với dân. Người dân đứng lên chống đối. Như vậy là lịch sử Việt Nam có biến: đương biến.

(2)Thuế biến: thuế là lột xác, ve sầu lột xác. Mỗi khi bị lực lượng quần chúng  cách mạng tấn công mạnh và ồ ạt, CS bắt buộc phải hoặc là trá hàng hoặc là mở cuộc tấn công quần chúng trên địa bàn mới nhằm giải vây cho trận địa mà CS đang thua. Trận chiến như vừa mô tả gọi là thuế biến. Dĩ nhiên đôi khi quần chúng cách mạng cũng áp dung chiến thuật thuế biến.

(3)Tiệm biến: trên trận đồ thuế biến giữa quần chúng và bạo quyền CS tiếp tục chống đối lẫn nhau. Cuộc chiến cứ như vậy mà dằng co làm cho tình hình biến chuyển từ từ….. Biến như vậy gọi là tiệm biến.

(4)Đột biến: Vào lúc nào đó do tác động cộng hưởng của một số chuyển biến quốc nội và/hoặc quốc tế, cuộc chiến tiệm biến đột nhiên tăng tốc độ và tăng cường độ. Với sự tổ chức và điều động của các nhóm hạt nhân cách mạng trong quần chúng, lực lượng quần chúng cách mạng, vốn có thế và có lực áp đảo so với bạo quyền CS, đồng loạt đứng lên lật đỗ bạo quyền. Đó là ý nghĩa của đột biến.

Những khảo sát về sử-quan-triết-học-Con-Người, về thế và lực, về bốn bước chuyển mình của lịch sử đã mở ra chân lý rằng: công việc giải thể chế độ CS bao gồm nhiều hình thức nhiều nội dung đấu tranh uyển chuyển. Đặc biệt, trong thuế biến và tiệm biến, người chiến sĩ cách mạng phải ứng chiến trên nhiều trận địa khác nhau: chính trị, lịch sử, giáo dục, luật pháp, kinh tế, xã hội… Trên nhiều trận địa khác nhau kia cách mạng và xây dựng là hai mặt không tách rời của một bàn tay. Vì vậy, giữa chuyện “giải thể chế độ CS” và “ những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ CS” không thể là hai bước đi, không thể là hai khối câu chuyện riêng biệt. Trong hai khối câu chuyên vừa nêu lại hàm chứa nhiều câu chuyện có tính vệ tinh. Tất cả chuyện nhỏ, chuyện lớn kia đều nằm trên con-thuyền-giải-thể-chế-độ-CS. Thế nhưng mỗi người trên thuyền lại ôm lấy một câu chuyện và tự cho câu chuyện mà mình đang ôm là chuyện lớn nhất, chuyện duy nhất ưu tiên. Quá nhiều ưu tiên làm cho con thuyền bị hối thúc tiến về vô số bên. Nhìn hoạt cảnh vô số bến cãi nhau ầm ỉ, nhà văn Trần Trung Đao ngao ngán hạ bút: “ Việt Nam, Con Thuyền Không Bến”.   

Trong con thuyền không bến, người ta tìm thấy vô số bến. Đó là bài toán đa nguyên của dân chủ đa nguyên. Xin các bên trong dân chủ đa nguyên hãy bình tĩnh đặt cái bến mà mình ấp ủ lên bàn thảo luận. Cuộc thảo luận này chỉ ra rằng: trên con đường “giải thể chế độ CS “, con thuyền giải thể, do nhu cầu đấu tranh chính trị, trong nhiều không gian và thời gian khác nhau, phải ghé rất nhiều bến tạm trước khi đến bến sau cùng: bến không CS, bến của dân chủ nhân quyền. Trên lộ trình bến tạm và bến chính, mỗi người đều nhận ra sự hiện hữu của cái bến mà mình cho là ưu tiên hàng đầu. Làm thế nào đạt đồng thuận để “con thuyền giải thể CS” di chuyển suông sẻ qua những bến tạm trước khi đạt đến bến dân chủ nhân quyền? Đây là bài học lớn viết về kỷ thuật sinh hoạt của dân chủ đa nguyên. Đề tài này thuộc về nội dung một bài viết khác./.

ĐỖ THÁI NHIÊN.

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài Các Trang Web. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s