Đề bài: Hãy tả lại công việc hàng ngày của gia đình em

Bài làm của học sinh  :
Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở dậy lục tục chuẩn bị ra đồng. Mấy năm nay mẹ em cứ dậy là kêu đau người, đau đầu liên tục.
Mẹ thường ca cẩm với bố, ông to xác thế, sao không chăm bẵm mấy sào rau cho tôi, ngày nào tôi cũng phải quần quật từ sáng đến tối ngoài đồng, tôi sắp chết rồi ông có biết không?

Bố em cũng đã dậy từ lâu, ông đăm chiêu nhấp một ngụm rượu sếch (ở quê em uống rượu vã không có đồ nhắm thì gọi là rượu sếch) rồi bảo mẹ: Bà phải chịu khó mà cày cấy, tôi ở nhà còn đàn lợn, gà rồi lại còn bán quán lòng lợn tiết canh, vất vả lắm thay.
Mẹ em không nói không rằng, chuẩn bị quần áo, khẩu trang kín mít rồi ra đồng.
Ở đồng, mẹ em trồng nhiều rau muống, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thêm cả vài sào dưa hấu. Mùa nào cũng vậy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà.
Em rất muốn giúp mẹ nhưng cứ hễ thò mặt ra đồng là mẹ em đuổi em quầy quậy, bà bảo: “Về ngay, cái thằng ranh kia, chỗ sung sướng thì mày không ở lại đâm đầu ra đây. Mày có muốn chết sớm không con.”
Em hỏi mãi thì mẹ mới nói thật: “Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 luống ở gần nhà ăn được, mấy sào này phải phun thuốc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tiền cho mày ăn học.
Mẹ ngày nào cũng ra đồng, cũng phun thuốc nên đầu hay đau nhức, cơ thể mệt mỏi, mắt mờ, tai ù, chân chậm… chẳng biết rồi mẹ sống được để chăm bẵm mày đến bao giờ”.
Em thương mẹ quá nhưng chẳng biết làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thuốc sâu.
Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán. (Ảnh: Hà Khê).
Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán. (Ảnh: Hà Khê).
Nghe mẹ nói em mới biết, hóa ra kiến thức sinh học trong mấy cuốn sách giáo khoa cô giáo vẫn dạy chẳng còn đúng nữa.
Sách dạy trồng rau muống, rau cải, su su, rau ngót, rau cần… phải 1,2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4,5 ngày.
Hôm trước em thấy mẹ phun thuốc chì chạt, sáng hôm sau đã thấy rau xanh mơn mởn rồi mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán.
Em thèm ăn mấy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn luống rau còi cọc quanh nhà.
Một hôm vào vụ dưa, em đi học về ngang qua ruộng dưa gần nhà, đói và khát nước quá nên em nhảy xuống vặt tạm một quả định ăn cho mát.
Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại kêu như cháy nhà, bà la lên bai bải: “Ối con ơi mày không thương bố mẹ nữa sao, muốn ăn thì về luống dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tiếc con đâu.
Mày ăn quả này vào sau này con có mệnh hệ gì mẹ sống làm sao được”.
Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn.
Ra đồng giúp mẹ không được, em muốn về nhà để phụ bố. Nhưng bố em cũng chẳng khiến. Ông và mấy chú hàng xóm giết lợn rất nhanh và thạo.
Hàng chục con lợn lúc bắt về nó kêu eng éc điếc cả tai nhưng bố chỉ hòa hòa cái thuốc gì đó cho chúng uống là con nào con ấy ngủ lăn quay. Chờ cho lũ lợn ngủ hết ông mới sai mấy chú giúp việc bơm nước vào mồm lợn cho bọn nó no ễnh bụng lên.
Đợi một lúc lâu cho lợn ngấm nước bố em mới sai các chú đem đi mổ. Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo: “Bây giờ có cái chiêu bơm nước này hay thật, một con lợn lãi được bao nhiêu từ nước lã.
Cái thuốc an thần này cũng đúng là lợi hại, mổ con lợn cả tạ mà chả phải vất vả, thịt lại được giữ lâu, rất tươi mầu”.
Những vỏ thuốc an thần được sử dụng bơm vào heo trước khi đem đi giết mổ - ẢNH: B.S.
Những vỏ thuốc an thần được sử dụng bơm vào heo trước khi đem đi giết mổ – ẢNH: B.S.
Mang tiếng là nhà bán thịt lợn lại bán cả lòng lợn tiết canh đầu ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn miếng thịt, miếng lòng nào.
Hễ em ho he ra quán bảo bố: “Bố ơi con đói là ông lại quát ầm lên: “Vào nhà xem còn cơm nguội không, ăn tạm đi con ạ, thiếu chất tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa chất.
Mấy cái nước lã với thuốc an thần bố bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở chỗ nuôi người ta còn cho lợn ăn toàn chất cấm, thuốc kích thích tăng trọng, lợn nuôi có 2 tháng mà được non 1 tạ. Lợn này là lợn thuốc đấy con ạ”.
Thế là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, dù toàn thứ nhà em làm. Ăn gì bố mẹ em cũng cấm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ngộ độc, ung thư. Sao em khổ thế?
Hôm trước, bác hàng xóm có tổ chức đám cưới cho con trai lấy vợ ở làng bên. Tiệc cưới rất vui nhưng đến lúc ăn cỗ thì hai họ đánh nhau ầm ĩ.
Lệ làng em là khi làm cỗ cưới, nhà trai nhà gái đều phải góp thực phẩm để mâm cỗ thêm ấm cúng, tình nghĩa chan hòa.
Vào tiệc, bố chú rể gắp một miếng thịt gà vào bát của bố cô dâu rồi bảo: “Đây, đây, mời bác xơi miếng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép”. Bố cô dâu hình như đã nóng mắt lắm nhưng vẫn cố kìm chế.
Ông lại gắp miếng thịt lợn rồi bảo: “Mời bác xơi miếng thịt lợn nhà bác, tôi cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước.” Hai bên thông gia cứ đùn đẩy cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì.
Bố cô dâu ngà ngà say rồi đỏ mặt tía tai nói: “Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?” Thế là cả hai họ lao vào đánh nhau.
Bố chú rể và bố cô dâu vật lộn với nhau rất hăng, ông thì cầm miếng thịt gà, ông thì cầm miếng thịt lợn cứ đòi nhét vào mồm nhau xong rồi hét toáng lên: “Hôm nay tao cho mày chết, hôm nay tao cho mày chết.”
Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cuối cùng bung bét hết. Cả hai họ đói ngao lên rồi vác bụng rỗng đi về. Họ nhà giai thì chê thực phẩm nhà gái bẩn, nhà gái thì bảo mấy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. Cô dâu chú rể khóc hết cả nước mắt.
>> Xem những bài viết cùng tác giả TẠI ĐÂY
Tác giả Việt Hoàng
Tác giả Việt Hoàng
Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang muối trắng để ăn.
Cả mấy năm ăn chay trường như vậy em với Tủn với nhiều đứa trẻ nữa trong làng đều gầy giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng.
Chiều nay khi đi học về ngang ruộng dưa, em với Tủn đói quá bèn ngồi xuống bờ để thở.
Cô bảo chúng em bị suy dinh dưỡng rồi, nếu bố mẹ các em cũng như nhiều người nông dân khác không thay đổi cách trồng chọt, chăn nuôi thì sớm muộn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư.
Ung thư thể chất đã đáng lo nhưng ung thư tâm hồn còn đáng sợ hơn gấp bội.
Em và Tủn chưa hiểu rõ ung thư tâm hồn là như thế nào. Em chỉ thấy đói, đói và thèm bát canh bầu mẹ nấu, thèm đến ứa nước miếng đĩa thịt gà thơm phức bố luộc cho ăn.
Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chân trần trên bờ ruộng thơm mùi cỏ mật, thèm miếng dưa hấu mát lành, thèm bầu trời xanh mát không có mùi thuốc trừ sâu. Hai đứa cứ thế nằm trên bờ ruộng kể về nỗi thèm thuồng bình dị của trẻ thơ.
Hình như chúng em đói lả và ngất đi. Trong mơ em vẫn nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên rồi kêu thảm thiết: “Ối con ôi sao mà ra nông nỗi này, sao hai đứa nằm thiêm thiếp ở đây”.
Em muốn nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thôi, chỉ cần mẹ cho con ăn miếng dưa hấu là sẽ tỉnh lại ngay. Thế mà mẹ nhất quyết không cho em ăn.
Buồn quá. Người lớn sao lại khó hiểu như vậy nhỉ. Ai cũng nhăm nhăm kiếm thật nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều để làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đầu độc lẫn nhau. Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ. Em sợ rồi sẽ ung thư cả tâm hồn.
P/s: Đây chỉ là bài tập làm văn tưởng tượng nhưng dựa trên thực tế đang diễn ra…

ooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooo

Biến cố 30/4/1975:

Còn mãi ký ức về một Miền Nam tự do

Bài đã được đăng trên website của SBS Việt ngữ:
21 Apr 2016 – 4:41pm

  • Hình tác giả Hồ Nguyễn chụp ngày 10/11/1984, 3 ngày sau khi đến Úc. (Supplied)
“Khi Cộng Sản Bắc Việt cưỡng chiếm Miền Nam, tôi được 9 tuổi. Gia đình tôi lúc ấy sinh sống ở Miền Tây. Trước nhà tôi cái chợ nhỏ, bên cạnh sông Tiền.” trích bài viết của Hồ Nguyễn, Victoria.
Language Vietnamese
By

Hồ Nguyễn

Source:

SBS Vietnamese
21 Apr 2016 – 12:48 PM  UPDATED YESTERDAY 4:41 PM
Đọc chuyên đề “30/4 và bản sắc của bạn”
Trải lòng cùng các bài viết và hình ảnh trong chuyên đề “30/4 và bản sắc của bạn” trên SBS Việt ngữ, những câu chuyện liên quan đến biến cố lịch sử 30 tháng Tư 1975…

30 tháng 04 niềm đau không nguôi

Chỉ còn vỏn vẹn 10 ngày nữa là đến ngày 30 tháng 04, kỷ niệm 41 năm ngày mà bọn người từ rừng rú ra khoe khoang là “Mùa Xuân Nhân Loại” và nhân danh là những “Đỉnh Cao Trí Tuệ” của loài người, mở đầu một trang sử vô cùng bi thương và đen tối cho dân tộc Việt Nam.
Cộng Sản Bắc Việt cưỡng chiếm Miền Nam 41 năm thì có đến 34 năm tôi xa xứ ly hương.
Tôi đi vượt biên bằng tàu đúng vào ngày mà Cộng Sản bận rộn ăn mừng 7 năm cái gọi là “Mùa xuân đại thắng” của chúng.
Sau 5 ngày 4 đêm lênh đênh trên biển đói khát hành hạ, may mắn tàu chúng tôi đến được đảo Kuku thuộc nước Nam Dương.
Ở Kuku hơn 2 tháng, tôi được chuyển sang đảo Galăng I, rồi Galăng II. Ở đây hơn 2 năm tôi mới được định cư ở Úc vào cuối năm 1984.
Ngày 30 tháng 04 năm 1975 đối với tôi là một ngày tang thương và sầu thảm.

30/4 and your identity

Bầu trời hôm ấy thật âm u ảm đạm, chợ búa không nhóm và tất cả những sinh hoạt hàng ngày đều ngưng đọng.
Mọi người ở trong nhà đóng kính cửa, hồi hộp mở ra dô nghe tin tức về số phận bi thảm của Miền Nam. Trên ra dô được lập đi lập lại lời tuyên bố đầu hàng của tổng thống Dương Văn Minh.
Qua khung cửa sổ, thỉnh thoảng tôi thấy vài tốp lính Việt Nam Cộng Hòa quần áo xốc xếch, râu không cạo, tóc không cắt, mệt mỏi, lê từng bước rả rời. Quân phục, ba lô, nón sắt, súng ống, lựu đạn… vất đầy đường. Có một vài chú lính chỉ còn bận vỏn vẹn chiếc áo thun, quần đùi, đi chân đất ôm mặt khóc nức nở.
Ôi! Còn đâu nữa một quân đội Việt Nam Cộng Hòa anh dũng và oai hùng đã từng bẻ gãy những cuộc tấn công biển người và tàn bạo của Cộng Sản Bắc Việt từ Mậu Thân 1968 cho đến mùa hè đỏ lửa 1972, mà giờ đây phải tức tưởi buông súng đầu hàng trong uất hận nghẹn ngào.
Khi Cộng Sản Bắc Việt cưỡng chiếm Miền Nam, tôi được 9 tuổi. Gia đình tôi lúc ấy sinh sống ở Miền Tây. Trước nhà tôi cái chợ nhỏ, bên cạnh sông Tiền.

30/4 and your identity

Mặc dầu đã 41 năm trôi qua nhưng ký ức về một Miền Nam tự do, ấm no, thanh bình và trù phú vẫn còn mãi trong tôi. Làm sao có thể quên được những buổi trưa hè đi tắm sông hái trái. Bên cạnh là những cánh đồng ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh. Dưới sông thì đầy ấp tôm cá. Người dân yên vui đắp xây cuộc sống.
Để tưởng niệm 30 tháng 04, tôi xin được thắp một nén hương cầu nguyện cho hương hồn của khoảng 300 ngàn chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Miền Nam tự do, cũng như hơn 1 triệu người dân vô tội đã chết thảm dưới họng súng điên cuồng của bọn Cộng Sản Bắc Việt hiếu chiến và cuồng tín.
Tôi cũng xin được thắp một nén hương cầu nguyện cho vong linh của khoảng 500 ngàn người đã vùi thây trên bước đường tìm tự do.
Mong ước của tôi là đất nước VN sớm có được tự do, dân chủ, nhân quyền và vẹn toàn lãnh thổ.
Victoria, 20/04/16
Hồ Nguyễn

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài Các Trang Web. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s