Cóc cuối tuần: Nhắn Kẻ Trở Cờ

Dạo:

   Quê hương mất, cửa nhà tan,

Sao còn theo lũ tham tàn hại dân.

 

Cóc cuối tuần:

 

      Nhắn Kẻ Trở Cờ

 

Hỡi người bạn trở cờ theo lũ giặc

Đang nắm quyền sinh sát ở quê tôi,

Đừng chỉ vì chút canh cặn cơm ôi,

Mà thay chúng nói rặt lời dối trá.

 

Chúng luôn mồm ra rả,

Đánh lừa thiên hạ khắp nơi.

Và chẳng may, đâu đâu cũng có người,

Vẫn nhẹ dạ tin trò chơi bịp bợm.

 

Này bạn hỡi, đừng đem lời chúng mớm,

Để qua đây luôn sớm tối kêu gào.

Bạn giết người mà chẳng dụng gươm dao,

Khi theo chúng rêu rao điều gian dối.

 

Đừng dẫn chứng đám cò mồi múa rối,

Bọn thầy tu giả mạo mới ra lò,

Rồi phùng mang trợn mắt hót líu lo,

Rằng đất nước có tự do tôn giáo.

 

Chúng tóm kẻ chức quyền cao trong đạo,

Cho xênh xang áo mão để reo hò,

Để thổi phồng chiếc bánh vẽ “xin cho”,

Hoặc trình diễn lắm trò hề tương tự.

 

Chúng bắt chẹt tình cảm người xa xứ,

Dụ họ về bằng hai chữ “quê hương”,

Bằng những câu giả dối ngọt như đường,

Bằng hình ảnh của “vườn” kia “trái” nọ.

 

Rồi hốt trọn bầy “cá hồi” vô rọ,

Vắt cạn tiền, xong vất bỏ thẳng tay.

Chuyện sờ sờ trước mắt chẳng chịu hay,

Sao bạn vẫn luôn cối chày ngụy biện?

 

Đừng núp bóng dưới chiêu bài “từ thiện”,

Miệng oang oang toàn nói chuyện thương người,

Nhưng thực ra là về để ăn chơi,

Cùng đóng kịch mong được đời ca ngợi.

 

Đừng lợi dụng chuyện thiên tai lụt lội,

Để làm giàu trên nỗi khổ của dân.

Thiên hạ ai cũng biết rõ trăm phần,

Mà sao bạn vẫn trần thân lải nhải?

 

Đừng ong óng toàn những câu nhai lại,

Nào “ giao lưu”, nào “hòa giải”, “thứ tha”.

Sao bạn không dám bảo bọn tà ma,

Ngưng bách hại người sa cơ thất thế?

 

Đừng trâng tráo nói “không làm chính trị”,

Khi chính mình xin tỵ nạn nơi đây,

Khóc sụt sùi khai với Mỹ, với Tây,

Vì sao phải đắng cay rời quê cũ.

                            x

                      x          x

Thân nhược tiểu, mong manh quyền tự chủ,

Bị “đồng minh” bán cho lũ sài lang.

Nên chúng tôi phải đau đớn tan hàng,

Chua xót đứng nhìn giang san tơi tả.

 

Vì lương thiện, chúng tôi đà trả giá,

Bằng khăn tang của cả triệu người thân,

Bằng những dòng lệ ngập mắt cá chân,

Bằng sinh mạng ngàn quân dân cán chính.

 

Vì tưởng chúng còn mảy may nhân tính,

Nên bao người đã dính phải tai ương,

Kẻ bỏ mình trong núi thẳm mù sương,

Kẻ giũ kiếp giữa trùng dương sóng gió.

 

Cũng vì bởi những người như bạn đó,

Mà quê ta, giặc đỏ vẫn cầm quyền,

Sống giàu sang, phung phí những đồng tiền

Từ xa trút liên miên về chốn cũ.

 

Bạn hỡi bạn, sao đang tâm hưởng thụ,

Trên vết thương đầy máu mủ dân mình,

A tòng theo bọn bán nước cầu vinh,

Để tiếp tục làm điêu linh đất tổ.

 

Dân tộc Việt chỉ hoàn toàn hết khổ,

Khi lũ này không còn chỗ dung thân,

Khi Cờ Vàng phất phới giữa trời xuân

Theo nhịp bước đoàn quân Nam anh dũng.

                            x

                      x          x

Bốn mươi mấy năm từ khi buông súng,

Quá khứ buồn giờ chắc cũng phôi pha.

Bao triệu người, còn mấy kẻ xót xa,

Khi nhớ đến một quê nhà đã mất.

                 Trần Văn Lương

           Cali, đầu mùa Quốc Hận,

                         4/2016

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài Các Trang Web. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s