Những ngọn đuốc trong đêm

Con đường giúp con người hướng thiện chính là tôn giáo. Tôn giáo không cho người ta tiền tài, vật chất nhưng cái mà tôn giáo đem lại cho người ta sự bình yên cùng một tâm hồn trong sáng. Tôn giáo cũng là động lực thúc đẩy cho tình yêu quê hương đất nước được đơm hoa kết trái. Trên thực tế, một tôn giáo sẽ phát triển mạnh nếu những người hành đạo biết hướng tôn giáo đó vào sự đóng góp cho cuộc sống an vui, hạnh phúc của muôn dân, vào sự bảo vệ và phát triển quốc gia. Nếu làm ngược lại là đưa tôn giáo mình đi vào con đường mạt pháp.

Dưới triều đại của các vị vua nhà Lý và Trần, Phật giáo Việt Nam đóng một vai trò rất quan trọng trong việc xây dựng đất nước và thể hiện trí tuệ và từ bi qua tư tưởng, lời nói, hành động gắn bó với những sinh hoạt cộng đồng. Phật giáo có ảnh hưởng sâu xa đến sự phát triển kinh tế, xã hội, là một trong những cội nguồn sức mạnh, là sức sống và vũ khí tinh thần của con người Việt Nam để chống lại quân xâm lược phương Bắc để xây dựng và bảo vệ đất nước mà bằng chứng hùng hồn là quân và dân nhà Trần đã ba lần đánh bại quân Nguyên Mông. Hay là những ngôi chùa giúp siêu độ và cứu rỗi chúng sinh vẫn còn tồn tại vượt qua quy luật khắc nghiệt của thời gian cho đến hôm nay. Đây cũng là thời kỳ cực thịnh của Phật giáo và được coi như là quốc giáo, ảnh hưởng đến tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống.
Trải qua các thời kỳ lịch sử thì tôn giáo tại nước ta luôn được coi trọng và nhờ có sự phát triển của đa dạng tôn giáo mà nước Việt Nam đã có tiến bộ hơn hẳn khu vực tại cùng một thời điểm. Điển hình là nhờ phong trào truyền đạo Thiên Chúa mà chúng ta có được chữ viết ngày hôm nay không lệ thuộc vào chữ Hán hay là thứ chứ tượng hình như Lào, Campuchia, Thái Lan… là các quốc gia cùng khu vực. Tuy nhiên trong thời cộng sản cai trị nước ta thì hoàn toàn khác. Họ coi tôn giáo chính là kẻ thù của chủ nghĩa vô thần mà Mác đã đề ra. Chính vì thế tôn giáo chính thống đã bị đọa đày và đối xử hết sức tồi tệ. Nhưng dù là trong tù ngục, các tấm gương sáng về đạo pháp vẫn sáng ngời niềm tin giúp con người hướng thiện và nặng lòng với vận mệnh với quê hương đất nước.
Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, bị cộng sản giam 13 năm tù “cải tạo”, nhưng trong thời gian ở tù Ngài đã không bị “cải tạo” mà ngược lại Ngài đã cải tạo được các công an, cai tù bằng chính tình thương yêu và đức tin của Ngài. Câu nói để đời của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận: “Con có một Tổ Quốc: Việt Nam. Quê hương yêu quý ngàn đời. Con hãnh diện. Con vui sướng. Con yêu non sông gấm vóc. Con yêu lịch sử vẻ vang”.
Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ sống trong sự bao vây khủng bố của nhà tù lớn cộng sản nhưng luôn sáng ngời ý chí về đạo pháp cho muôn dân. Ngài đã không khiếp sợ sự côn đồ và nhũng nhiễu của cộng sản để đứng về phía người dân oan ức và những chiến sĩ đấu tranh cho tự do, dân chủ mà bảo vệ toàn vẹn tổ quốc.
Linh mục Nguyễn văn Lý trong 37 năm qua không ngừng đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhiều lần bị nhà cầm quyền cộng sản bỏ tù và tra tấn. Nhưng vị linh mục luôn đặt dân chủ, tự do cho con người lên hàng đầu này đã không hề chịu khuất phục trước bạo quyền của những kẻ vô thần. Linh mục là một trong những người sáng lập bản Tuyên ngôn 8406. Ngài đã từng tuyên bố: “Tôi không nhận bản án. Tôi cũng không coi mình là phạm nhân mà luôn luôn coi mình là tù nhân lương tâm. Tôi coi bản án đó là thiếu văn minh, trái với các Công Ước Quốc Tế mà Việt Nam đã ký. Những người đấu tranh bất bạo động càng ở tù thì càng mạnh hơn. Đối phương càng bắt bớ thì càng yếu hơn. Chuyện tù đày là cái giá phải trả của những người đấu tranh chân chính thôi”.
Và cũng có thể kể đến linh mục Nguyễn Hữu Lễ, sau khi ra khỏi tù “cải tạo” và được ra hải ngoại, ông đã đi nói chuyện khắp nơi và đã tố cáo về sự vi phạm nhân quyền, về chế độ tàn bạo của nhà tù cộng sản mà ông là một trong những nạn nhân, những nhân chứng sống qua cuốn hồi ký “Tôi phải sống”. Ngoài ra với việc thực hiện bộ phim “Sự thật về Hồ Chí Minh”, một bộ phim tài liệu rất công phu và đầy đủ để nêu bật con người đầy ác nghiệp như Hồ Chí Minh, mà linh mục Nguyễn Hữu Lễ đã muốn làm sáng nhiều cái đầu người dân còn u mê về một nhân vật chứa đầy tội lỗi với dân tộc. Chính linh mục Lễ đã nói “Trước khi là Linh Mục, Tôi đã là người Việt Nam” là để nhắc nhở cho mọi người nhớ rằng quốc gia, tổ quốc là trên hết và con người phải lấy quê hương và đạo pháp làm lẽ sống hướng thiện.
Thái độ cương quyết trước cái xấu của cộng sản và đấu tranh không ngừng nghỉ cho đạo pháp luôn sáng ngời của các vị cao tăng, linh mục… chính là ngọn đuốc soi đường dẫn dắt các con chiên, là sức sống tinh thần của tín đồ, là sự thật không hề bị hủy diệt, vẫn sống, vẫn cháy sáng để vượt qua muôn trùng khó khăn. Ngày hôm nay chúng ta phải biết trân trọng những hy sinh đó để cùng nắm tay nhau vượt qua sự tàn bạo của một đạo quân vô thần như cộng sản. Chỉ có đoàn kết và nắm tay nhau trong ánh sáng của đạo pháp mới có thể giúp con người hướng thiện và sống hết mình cho sự dân chủ, tự do của quê hương đang điêu tàn dưới bàn tay của loài quỷ đỏ. Ánh sáng của Đức Chúa, lòng từ bi của Đức Phật sẽ đem thái bình và an lạc cho quê hương Việt Nam chúng ta. Đó chính là một niềm tin bất diệt!

Đặng Chí Hùng
20/09/2014

Bài này đã được đăng trong Tác Giả Ngoài Nước. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s