Từ chối bạn, chào đón kẻ thù

Gs Nguyễn Văn Tuấn

Có lẽ các bạn đã biết kí giả Bill Hayton vừa mới xuất bản một cuốn sách có tựa đề là “The South China Sea: The Struggle for Power in Asia” (Biển Đông: Cuộc Đấu Tranh Quyền Lực ở Á Châu). Tôi chưa đọc cuốn sách (và chắc cũng không có thì giờ đọc trong tương lai gần) nhưng có nhận bài điểm sách của David Brown đăng trên Asia Sentinel (1). Đọc bài điểm sách này, tôi thấy sách có lẽ là nguồn thông tin tốt cho những ai còn quan tâm đến chủ quyền biển đảo và sự đe doạ của Tàu cộng đối với Việt Nam. Nhưng câu chuyện về mối liên hệ giữa cá nhân của tác giả với Chính phủ VN cũng thú vị.

Trong sách, Bill Hayton chứng minh rằng những yêu sách về chủ quyền ở Biển Đông của Tàu cộng dựa trên chứng cứ lịch sử là rác rưởi. Ông chỉ ra rằng những chứng cứ đó không thể nào đứng vững khi xem xét đến các văn chứng của triều Nguyễn của Việt Nam. Từ 1750, triều Nguyễn đã điều các đội hải quân ra trấn giữ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đội quân triều Nguyễn còn có chức năng cứu vớt thuyền bị nạn, và mỗi chuyến hải hành, họ ghi lại trong sử sách rất cẩn thận.

Thật ra, những cái gọi là chứng cứ lịch sử của Tàu cộng về chủ quyền Biển Đông thì những học giả nghiêm chỉnh đều bác bỏ và chẳng xem ra gì. Nhưng bác bỏ những chứng cứ đó một cách có hệ thống, có khoa học, và ghi thành một cuốn sách như Bill Hayton đã làm là một công lớn. Một số học giả VN ở trong nước suốt ngày này sang tháng nọ nói về chủ quyền, về văn bản triều Nguyễn, về “chứng cứ không thể chối cãi”, nhưng chưa có ai hệ thống hoá chứng cứ thành một cuốn sách viết bằng tiếng Anh. Nói như thế để thấy cái công của Hayton là đáng kể.

Ấy thế mà Việt Nam ngày nay ngưng “lải nhải” (chữ của bài điểm sách) về chủ quyền mang tính lịch sử của mình! Thay vào đó, Việt Nam cầu khẩn thế giới tuân thủ theo luật biển UNCLOS (1994). Thái độ đó gián tiếp nói rằng Việt Nam công nhận chủ quyền của Tàu cộng trên những quần đảo họ đã đánh chiếm bằng vũ lực từ VN. Còn Tàu cộng thì họ biết các yêu sách và chứng cứ của họ yếu, nên họ dùng vũ lực và tẩy não. Họ tẩy não người Tàu rằng chủ quyền của Tàu cộng ở Biển Đông là không thể chối cãi, rằng các nước nhỏ như Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai đang chiếm biển đảo của Tàu!

Nhưng đoạn tái bút của bài điểm sách mới là thú vị vì liên quan đến cá nhân tác giả. Bill Hayton là phóng viên của đài BBC và từng công tác ở Việt Nam trong thời gian 2007-2008. Dù Bill Hayton có quan điểm và phát biểu có lợi cho Việt Nam trong cuộc đấu tranh duy trì chủ quyền biển đảo, nhưng ông không được Việt Nam chào đón. Thật ra, Chính phủ Việt Nam cấm không cho ông vào Việt Nam! Năm 2012, Hayton xin visa để vào VN dự hội nghị về biển đảo do Bộ Ngoại giao VN tổ chức, nhưng đơn của ông bị bác. Vài tháng sau, ông lại đệ đơn xin visa vào VN để phỏng vấn các quan chức cho cuốn sách này, và một lần nữa, Chính phủ VN không cho ông vào. Hệ quả là ông không có nhiều chất liệu để viết về VN trong cuộc đấu tranh chủ quyền về biển đảo. Do đó, phần liên quan đến Việt Nam trong cuốn sách này tương đối “mỏng” so với các phần khác.

Phải nói thái độ của Chính phủ VN thật khó hiểu. Theo suy nghĩ bình thường, trong khi các học giả VN chưa viết được hay chưa đủ khả năng viết được một cuốn sách như Bill Hayton, thì đáng lẽ phải chào đón một người có quan điểm “gần” VN như Bill Hayton đến VN, hay ít ra là cung cấp dữ liệu cho ông ấy. Nhưng suy nghĩ bình thường đó có lẽ không ăn khớp với suy nghĩ của Nhà nước. Nghe nói trong thời gian làm kí giả ở VN, Hayton đã có những bài làm cho Chính phủ VN không hài lòng. Nhưng tôi nghĩ việc nào ra việc đó, có thể những bài đó không hợp gu với Chính phủ, nhưng về Biển Đông thì nên sử dụng mọi quan điểm và dữ liệu từ mọi nguồn để đem lại lợi ích cho chủ quyền quốc gia.

Nếu Chính phủ VN chào đón các học giả Tàu vào VN tham dự hội nghị (và đó là quyết định hoàn toàn đúng) thì VN chẳng có lí do gì để từ chối không cho người bạn như như Bill Hayton vào VN.

===

(1) http://www.asiasentinel.com/book-review/south-china-sea-struggle-power-asia/

Sách “The South China Sea: The Struggle for Power in Asia”, xuất bản bởi Yale University Press, dày 320 trang, giá bán 28 USD.

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bài Các Trang Web. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

1 Response to Từ chối bạn, chào đón kẻ thù

  1. 01/11/2014 CẢNH BÁO VỀ HIỆN TƯỢNG NGUYỄN QUANG LẬP Khi lướt qua hàng loạt các trang mạng, blog lề trái ta có thể thấy xuất hiện nhiều thông tin của dư luận nói về người có tên Nguyễn Quang Lập, một nhà văn nổi tiếng có khả năng tuyên truyền theo kiểu “núp bóng bắn tỉa” trong con mắt của giới dân chủ. Đặc biệt khi đọc loạt bài viết của Bọ Lập như “Không ổn rồi Anh Tư ơi!”, “Hiến kế diệt chuột”, “TBT có dám đập bình diệt chuột”… đăng trên blog “Quê choa” hay những bình luận trên Facebook của ông ta thời gần đây, độc giả có thể thấy Bọ Lập đang cố chứng tỏ mình là người am hiểu, tỏ tường từng ngóc ngách của nền chính trị Việt Nam, là một “con dân yêu nước Việt” khi dám đứng lên nói lời chính nghĩa để góp sức cho nước, cho dân. Nhưng sự thật về cái gọi là người yêu nước chân chính, một nhà văn dám nói lên lời chính nghĩa lại cho thấy Bọ Lập thực sự hèn nhát, ông đang gia sức mượn hơi của người khác để lèm bèm nói lên ý kiến cá nhân qua việc chèn vào những lời lẽ thiển cận, thiếu suy nghĩ để tạo dư luận nhằm hạ gục các vị lãnh đạo Việt Nam. Bản chất của vấn đề nằm ở chỗ những dòng bình luận gọi là “hiến kế diệt chuột” mà blogger Quê Choa đăng tải lại đầy nham hiểm. Bọ Lập đã cố tình “mượn” bài viết của Hà Sỹ Phu, Phạm Chí Dũng và nhiều kẻ yêu nước “rởm” khác để tạo dư luận xấu khi nói rằng “Muốn đánh “địch” phải nhận diện địch cho rõ (địch chẳng qua là yếu tố cản bước tiến của dân tộc thôi, không phải kẻ thù). Ta vừa nói “địch” ở đây là cả Chuột lẫn Bình, nhưng Chuột là những ai, và Bình là những ai?”. Khi đọc đến đây, ai cũng hiểu cách nói không vô tư , thiếu suy nghĩ của Lập có nghĩa là khi đấu tranh với tham nhũng thì phải đập luôn cả hệ thống chính trị. Không những vậy, ông ta còn khẳng định để độc giả vững tin rằng “Chẳng tin cứ thử mà xem”. Nếu như những gì mà Bọ Lập nói xảy ra thì ai sẽ là người hưởng lợi? chính ông và những kẻ yêu nước giả tạo sẽ là những kẻ đắc chí khi đạt được ý đồ phá nát hệ thống chính trị, lật đổ chế độ, đưa dân tộc vào cảnh loạn lạc. Thử hỏi nếu đặt cả vận mệnh đất nước cho những người như ông (với vai trò là người lãnh đạo) thì chắc dân ta chỉ biết đến sự tụt hậu của xã hội, sự ảo tưởng trong suy nghĩ của những người dân chủ tức thời như ông. Bọ Lập chỉ biết núp sau lưng kẻ khác để lè nhè nói những câu tưởng chừng như mình là một chính trị gia có tâm huyết muốn thay đổi vận mệnh đất nước nhưng sự thật ông ta chỉ là một kẻ yếu bóng vía, thọc gậy bánh xe, chỉ nói không dám làm, mà nỏi cũng chỉ như cái máy ghi âm của kẻ khác chứ có dám tự nói gì đâu! Để tạo sự nổi tiếng cho bản thân, ông ta đã lộ rõ bộ mặt của một kẻ bán nước, hại dân với ý đồ nham hiểm là lật đổ chế độ tại Việt Nam, khi đó nhân dân sẽ ra sao? đất nước sẽ ra sao?. Nếu như nhìn nhận thông tin với một tinh thần xây dựng, bình tĩnh đọc kỹ những lời nói của Tổng Bí thư thì có thể thấy đây là những hành động có ý nghĩa thiết thực, cần thiết để xây dựng đất nước Việt Nam phát triển. Bạn đọc hãy nên cẩn trọng và tỉnh táo khi tiếp nhận những thông tin trên mạng và xin cảnh báo về những lối suy nghĩ của một số kẻ xấu muốn lợi dụng tình hình để tuyên truyền sai lệch về nền chính trị tại Việt Nam. Nguyễn Quang Lập cần tỉnh giấc trước khi có thể trở thành nạn nhân của lối phá phách chẳng giống ai mà ông ta đang làm. Nguyễn Quang Lập mới là một con chuột, ném con chuột này không sợ vỡ chiếc bình nào hết. Chân lý Việt Posted in Yêu nước | Leave a comment 01/11/2014 Chuột quý và chuột Cống! Thời gian qua, cộng đồng mạng nổi sóng với lời phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng khi sử dụng hình ảnh “đánh chuột không để vỡ bình”! một cách nói so sánh ví von ẩn nghĩa khá hay, dễ hiểu nhưng bị những kẻ vô công rồi nghề ra sức bình luận xúc xỉa! Bản thân không đánh giá nhiều về lời phát biểu, không phân tích về chuột và bình có quý hay không nhưng tự thấy rằng, đã xuất hiện quá nhiều con chuột cống tham lam, thích gặm nhấm những sự việc đơn giản để xé toạc ra thành nhiều vấn đề phức tạp, gây hôi thối trên cộng đồng mạng! một trong những con chuột cống tuy chân đi tập tễnh nhưng to béo, bốc mùi hôi thối đó là Nguyễn Quang Lập – kẻ tự xưng là Bọ với thiên hạ nhưng luôn thể hiện mình chỉ là một con Bọ Gậy không hơn không kém! Trên blog Quê Choa, tuy không viết được một bài nào ra hồn nhưng Lập đăng lại một loạt bài về Chuột và Bình của cái đám vô công rồi nghề, chuyên xúc xiểng, cắn xé người khác chẳng khác gì một đám Cái Bang, Chí Phèo trên internet! Tôi chắc chắn rằng, Lập không phải là người có tư tưởng, mục đích đóng góp thông tin, ý tưởng cho cư dân mạng hay phong trào tự do, dân chủ trong nước! Hắn hành động chỉ đơn thuần phục vụ cho mục đích cá nhân, để được nổi tiếng với lượng like, truy cập blog nhiều và qua đó cũng kiếm được khoản tiền kha khá từ việc quảng cáo websex trên blog cá nhân mà thôi! Mọi sự so sánh đều là khập khiễng, nhưng nếu đặt Quê Choa bên cạnh một số blog cá nhân khác như của Huỳnh Ngọc Chênh, Trương Duy Nhất, Tễu,… thì có thể thấy sự tạp nham, vớ vẩn, vụ lợi cá nhân của Lập nó ở một mức độ cao hơn nhiều! Ở đó, Lập có sự hợm hĩnh của danh xưng “Bọ”, có sự rẻ mạt, nhớp nhúa của baner quảng cáo “xem phim xxx hay nhất” và không hề có chính kiến cá nhân khi suốt ngày cứ theo trang này, theo blog nọ,…! Thiết nghĩ, với một người tuổi cũng đã già (sinh 1956), cũng tham gia hội này hội nọ của các tổ chức chính trị xã hội, cũng đưa tin kêu gọi, ủng hộ dân chủ, nhân quyền nhưng suy nghĩ và hành động lại chỉ lại là tư tưởng của một gái đứng đường bán dâm, tìm cách kiếm tiền nhơ nhuốc không hơn không kém! Lập chỉ đáng giá là một con chuột cống chân tập tễnh nhưng béo nục béo tròn, tham lam, ăn tục nói phét từ những món cao lương mỹ vị (tiền lương) cho đến những xác chết hôi thối, rữa mục (tiền quảng cáo websex) trong sự cổ vũ, reo hò của đám chuột nhắt đồng loại. Có lẽ, các tổ chức chính trị xã hội như hội nhà văn, hội nhà báo, hội điện ảnh nên mau chóng loại bỏ con chuột cống Nguyễn Quang Lập để tránh bị ô uế thanh danh, lực lượng Công an cũng nên sớm ngăn chặn hành vi tuyên truyền văn hóa phẩm đồi trụy của Lập! và trước hết, cộng đồng mạng nên sớm tẩy chay Lập để môi trường mạng bớt bị ô nhiễm bởi con chuột cống này! Chuột Bạch! Posted in Uncategorized | Leave a comment 01/11/2014 “Việt Nam Thời báo”- Kiểu làm báo “xôi thịt” Xin thưa ngay để bạn đọc khỏi ngỡ ngàng, cái gọi là “Việt Nam Thời báo” nói ở trên chính là “cơ quan ngôn luận” của một thứ “hổ lốn chúa” là Hội Nhà báo độc lập Việt Nam với một Ban Biên tập gồm Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Minh Quốc. Như những bài viết trước đã đề cập, Việt Nam chúng ta không thiếu báo chí, không thiếu tự do ngôn luận, càng không thiếu hội đoàn cho những người làm báo chân chính. Trong khi Hội Nhà báo Việt Nam đã có lịch sử hàng chục năm huy hoàng, là nơi tập hợp và tổ chức cho những người làm báo Việt Nam hoạt động nghiệp vụ rất hiệu quả, thì một nhóm cá nhân mà cầm đầu là Phạm Chí Dũng đã “hóng hớt” với các thế lực phản động, thù địch bên ngoài tự vỗ ngực thành lập nên cái gọi là “Hội Nhà báo độc lập Việt Nam”. Cái Hội này lập ra một trang web “Việt Nam Thời báo” và xưng danh “Diễn đàn của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam”. Vâng, thì cứ cho là có Hội, có Báo đi thì hãy thử xem những cái Hội, Báo nghe choang choang như gõ chuông thế đã làm báo kiểu gì? Xin dẫn chứng ngay sự kiện Cơ quan Công an vừa khởi tố, bắt tạm giam Hà Văn Thắm,- nguyên Chủ tịch HĐQT Ngân hàng TMCP Đại Dương (Oceanbank) làm ví dụ. Đây là một vụ án, trong đó, đối tượng Hà Văn Thắm đã có sai phạm nghiêm trọng, vi phạm pháp luật hình sự trong cho vay tín dụng, được phát hiện bởi công tác thanh kiểm tra của Ngân hàng Nhà nước. Vụ việc hiện đang được tiếp tục điều tra làm rõ, và hành vi vi phạm của Hà Văn Thắm đến đâu sẽ phải gánh chịu hậu quả pháp lý đến đó. Ấy thế nhưng, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam đã “làm báo” bằng cách cóp – py nguyên bài viết của báo Thanh Niên, rồi cho rút tít “Ai chỉ đạo bắt người bị nghi liên quan đến Chủ tịch quốc hội?”. Trước khi dẫn người đọc vào bài viết của báo Thanh Niên, Việt Nam Thời báo ngang nhiên “đặt chuyện” thế này: “ Ngay sau khi Quốc hội kỳ họp thứ 8 khai mạc với đánh giá của Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng về “kinh tế vẫn còn khó khăn” và hàng loạt vấn đề khác như nợ công, nợ xấu, chi tiêu lãng phí, đặc biệt là “tín nhiệm thấp phải từ chức”, được hiểu như một cách phản bác gián tiếp đối với báo cáo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trên mạng đã xuất hiện những thông tin nặc danh công kích về “chuyện riêng tư” của ông Nguyễn Sinh Hùng. Cũng đã hiện ra những dư luận về “một cuộc chiến giữa hai lãnh đạo cao cấp”…Tiêu điểm vừa nổ ra là vụ việc ông Hà Văn Thắm, chủ tịch vừa bị miễn nhiệm tại Ngân hàng Đại Dương. Tin tức mới nhất ngày hôm nay cho thấy ông Thắm vừa bị Cơ quan CSĐT Bộ Công an khởi tố và bắt tạm giam. Cuối tháng 7/2014, 3 quan chức cấp cao của Ngân hàng Xây dựng cũng đã bị bắt, nhưng có lẽ theo một chiều kích khác. Chính trường Việt Nam đang trở nên quyến rũ, xét về nhiều khía cạnh. Thời gian không còn nhiều cho bất kỳ chính khách nào. Những thông tin đăng lại dưới đây sẽ giúp bạn đọc tham khảo.” Ô hay! Hội Nhà báo độc lập Việt Nam làm báo kiểu gì thế này? Nếu đã xưng “độc lập”, sao họ không biết nhục mà dám cóp bài từ báo chính thống của Việt Nam? Nếu thực sự “độc lập” thì đâu là nguồn tin, chứng cứ cho việc “nhận định” rất vô lối rằng có “một cuộc chiến giữa hai lãnh đạo cao cấp”? Và nói “Thời gian không còn nhiều cho bất kỳ chính khách nào” thì Việt Nam Thời báo và Hội Nhà báo độc lập Việt Nam muốn nói điều gì? Không chỉ có kiểu làm báo cóp py như thế, chính Phạm Chí Dũng – người tự xưng là Chủ tịch Hội – cũng sẵn sàng “nhập nhèm đánh lận con đen” khi tự nhận xằng rằng Hội Nhà báo độc lập Việt Nam là một tổ chức dân sự để có thể “tiện” gán ghép với chuyện nguyên Bộ trưởng Trương Đình Tuyển đánh giá cần thừa nhận xã hội dân sự”. Ông Chí Dũng cố tình quên rằng, xã hội dân sự không giống tổ chức dân sự, càng không phù hợp với cái tổ chức “hổ lốn” là Hội Nhà báo độc lập Việt Nam và ông và nhiều kẻ khác vẫn cố tình tự nhận vào mình. “Cha đẻ” là Hội Nhà báo độc lập Việt Nam vốn chào đời chẳng minh bạch, hành xử chẳng đàng hoàng nên tất lẽ dĩ nhiên, “đứa con” của nó cũng chỉ là giống tạp chủng. Cha giang hồ sao sinh được con văn nhân tài tử, thế nên, cái sự “xôi thịt” trong làm báo thể hiện trên “Việt Nam Thời báo” cũng là điều không khó tưởng tượng! Posted in Yêu nước | Leave a comment 01/11/2014 SỰ THẬT NÀO SAU “NGÀI CHỦ TỊCH” PHẠM CHÍ DŨNG? Tôi đã đọc các bài viết của Phạm Chí Dũng từ cách đây 9 năm! Từ những truyện ngắn đầu “Những bông hoa hoang dã” đến các tiểu thuyết sau này như “Ngài nghị sĩ”, “Cuộc phiêu lưu của linh hồn cầm cố”… 9 năm cũng chưa phải quá dài để người ta khôngnhận ra nhau! Vậy mà giờ đây tôi thực sự ngỡ ngàng đến bàng hoàng trước những đổi thay của Dũng. Dũng giờ đây đã “lên chức” to quá rồi, “chủ tịch của hội nhà báo”(?!). Ai cũng biết chức danh chủ tịch hội nhà báo vô cùng cao quý, tôn vinh cho người đứng đầu cả một nền báo chí! Cứ đường hoàng mà đi đường thẳng như người đời thì bao giờ mới leo lên được đến đỉnh trên muôn người như thế, đứng đầu cả một giới “quyền lực thứ tư” kia mà!? Nếu làm được điều đó, Dũng đã bỏ xa bao nhiêu cây đa cây đề hàng mấy chục năm vào sinh ra tử với cái nghề đầy gian truân này để leo đến nấc thang quyền lực cao ngất mà với một tay mơ với dăm ba bài báo không ai biết đến khó có thể làm được. Lại nói đến hai từ Quyền lực – đã bao người đánh đổi cả danh dự, nhân phẩm thậm chí cả tính mạng vì nó. Cho nên ngẫm đi ngẫm lại cũng không trách Dũng được, cũng chỉ là theo lẽ thường để leo cao và cao hơn thôi. Không leo được bằng tài năng và cống hiến như những chân nhân thì ta leo bằng mánh khóe, bằng cái tài điêu trá của ngòi bút cong vênh và thêm gia vị là sự liều lĩnh của kẻ hám danh, hám quyền vô độ. Có sao đâu! Miễm là có chút danh hão với đời và cuối cùng cho ra được cái hội nghe cũng “oách” – Hội Nhà báo độc lập Việt Nam. Cũng đầy đủ ban bệ như ai. Nào là mấy chục thành viên, nào là đến 4 chi hội gồm cả 3 miền Bắc, Trung, Nam trong nước chưa đủ “to”còn phải vơ cả “thế giới”, có cả cơ quan ngôn luận với trang “Việt Nam thời báo”… Thế mới “xứng” danh “anh hùng thông tin” tầm “thế giới” chứ! Ai cũng biết bằng những mỹ từ gian trá, năm 2014 “ngài chủ tịch” đã được Tổ chức Phóng viên Không biên giới “phong” danh hiệu Anh hùng thông tin. Người ta “phong” vậy thì mình phải đáp lại bằng cái gì hoành tráng cho xứng mà! Làm sao không kinh ngạc khi một người hôm qua còn viết ngợi ca và thương tiếc Hồ Chí Minh với những lời lẽ hết sức chân thành của lòng ngưỡng mộ, một người đã tha thiết xin vào Đảng với những lời thề nguyền sống chết nay quay ngoắt lại tráo trở xổ ra hàng tràng những điều ngoa ngoắt. Công bằng mà nói thì những luận điệu mới nghe qua nếu không phải là người có tầm trải nghiệm và con mắt nhìn sắc sảo thì thấy cũng bùi tai với những gì nghe mà to tát, nào “tự nguyện dấn thân vì tự do báo chí”, nào là “vì một nền dân chủ thực sự”, “vì tiến bộ xã hội và hạnh phúc của người dân”… Cứ như là một bậc chân nhân vĩ đại nào vừa nảy nòi ra vậy. Nhưng phải nói là Dũng cũng có tài bịa đặt,PR đánh bóng bản thân quá tốt. Từ những biểu hiện nhỏ lẻ của xã hội, Dũng khéo thổi phồng lên thành bản chất của hiện tượng. Kỹ nghệ đánh bóng bản thân cũng khá điêu luyện. Dũng thường bám vào những sự kiện “hot” của xã hội để chửi đổng, thương vay khúc mướn. Từ kinh tế đến văn hóa – xã hội đều có thể chọc thối vào chửi bới,bàn luận, phân tích như… “một chuyên gia” của lĩnh vực ấy. Người biết thì khinh không thèm cãi nhau với trẻ ranh non nghề háu đá. Chỉ có bọn cơ hội chửi theo là hùa vào “dây máu ăn phần”. Thế nhưng cuối cùng, một con người đãphản bội lại chính bản thân mình, phản bội chính quá khứ của mình thì làm sao có thể tin tưởng được. Và tôi cứ đợi xem cái hội nhà báo kia làm ăn ra sao. Mới có hơn 2 tháng mà đã biết kết quả. Với bản chất hám lợi của toàn những kẻ điêu toa và nhân phẩm thấp hèn, mới hôm qua chúng còn“cắt máu ăn thề” với nhau, để “cống hiến” quên thân cho sự nghiệp lớn… Nhưng sự nghiệp lớn chưa thấy đâu mà chỉ thấy như bầy sói đói tranh mồi mà cắn xé nhau như những kẻ lưu manh hèn hạ. Mà chúng tranh nhau điều gì? Cũng chỉ là tranh nhau chiếc ghế ảo danh,tranh nhau những đồng tiền bẩn. Vậy thử hỏi, nhân dân sẽ trông đợi được gì ở bầy sói kia? Chỉ có điều là tôi thương cho những người nhẹ dạ nên đã tin theo Dũng. Với những mỹ từ làm lóa mắt người kia, Dũng đã lừa được bao nhiêu người để phục vụ cho những ý đồ chính trị thâm hiểm của mình? Lại nhớ đến những bông hoa hoang dã.Ôi! Cái giống hoa kia không phải là hương đồng gió nội như xưa tôi đã nghĩ (mặc dù linh tính cũng thấy nó kì lạ). Nhưng giờ tôi mới nhận ra sự cao tay của Dũng – tác giả loài hoa ấy. Những bông hoa hoang dã kia vạch mặt ra cũng chẳng khác nào những bông hoa anh túc sặc sỡ mỹ miều mà đầy nhựa độc chết người. Truyền thuyết kể rằng hoa anh túc sinh ra để thỏa mãn cho tham vọng trả thù và những toan tính cá nhân của một người phụ nữ thâm độc. Những bông hoa hoang dã của Phạm Chí Dũng bây giờ tôi mới nhận ra bản chất của nó – loài hoa kinh khủng! Cũng là loài hoa kia – loài hoa ra đời để thực hiện cho những âm mưu đen tối khủng khiếp của những tham vọng cá nhân bất mãn khó thành nhưng lại được ngụy trang bằng vẻ đẹp mê hoặc của những mỹ từ tráo trở! Làm sao có thể tin được một kẻ giả dối lật lọng chỉ biết đến có hai từ “quyền lực”? Vì vậy, mới chỉ chung thuyền hai tháng mà Ngô Nhật Đăng – kẻ “già đời” bị Dũng làm lóe mắt bằng những lời lẽ bóng bẩy đãbị Dũng cho “nốc ao” chỉ bằng cái phảy tay khi Dũng thấy có sự “tiếm quyền”, tranh giành “ngôi vị”. Bất chấp việc Dũng hiểu mới thành lập được hơn hai tháng mà đã “cắn xé” nhau như thế chẳng hay ho gì, nhưng bản chất tráo trở của kẻ lưu manh ngông cuồng ôm đại mộng khiến Dũng không thể chịu đựng được sự lu mờ vị thế “chủ tịch” của mình! Chỉ ái ngại cho nhiều kẻ bị “những bông hoa hoang dã” kia đầu độc mà mất hết lý trí, lạc vào con đường tăm tối phản bội lại chính Tổ quốc quê hương của mình! Hay họ “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, cũng là những người ôm mộng lớn – giấc mộng nổi tiếng điên rồ và quyền lực ảo tưởng? Những bông hoa ác kia dù có rực rỡ bao nhiêu cũng chỉ đem lại sự kinh khủng cho con người. Những mỹ từ kia dù có hoành tráng bao nhiêu cũng không che giấu được dã tâm xấu xa. Nhưng nếu cứ để nó nảy nòi một cách tự do thử hỏi nó sẽ để lại những hậu quả nghiêm trọng như thế nào? Đã có đến 7 hội viên xin rút tên khỏi hội, trong đó có cả linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh – Phó Chủ tịch thường trực hội! Và con số chắc sẽ không dừng lại ở đấy khi các hội viên đã bắt đầu nhận ra bộ mặt thật của ngài “Chủ tịch” Phạm Chí Dũng. Rồi đây sẽ là những ai nữa tiếp tục ra đi…? Không biết liệu còn ai nữa đang mơ màng trong niền vinh dự tự hào vẻ vang được đứng tên trong hàng ngũ của hội, còn có ai “đồng thanh tương ứng”, “đồng khí tương cầu” với “anh hùng thông tin” Phạm Chí Dũng nữa đây?!….,/p> K.T Posted in Uncategorized | Leave a comment 01/11/2014 AI LÀ CHUỘT VÀ AI LÀ BÌNH? Vừa qua tôi thấy trên các trang tin điên tử xôn xao bài phát biểu của ông TBT Nguyễn Phú Trọng về vấn đề “chuột” và “bình”. Thật ra thì đây là những từ ngữ thông thường trong tiếng Viêt mà người Việt ta sử dụng hàng ngày mà người nói đã sử dụng môt biện pháp tu từ để nói tránh thôi. Còn vấn đề ai là chuột và ai là bình thì điều đó tùy vào sự nhìn nhận của mỗi cá nhân. Tại sao chúng ta không chung tay cùng với TBT tìm ra cho được đâu là chuôt và đâu là bình mà lại cứ đứng ngoài hò hét bắt ông TBT phải trả lời bằng được câu hỏi của mình. Công cuôc chống tham nhũng là của toàn dân, dưới sự chỉ đạo của đảng mà đứng đầu là TBT nên lời phát biểu của ông không thể tránh khỏi những lời rèm pha như của Nguyễn Quang Lập, Phạm Chí Dũng,…Nếu đập chuột mà đập vỡ luôn cả bình thì ai cũng làm được, còn vấn đề đập chuột mà vẫn giữ được bình thì mới là cái khó. Trong cách suy nghĩ của một nhà lãnh đạo luôn luôn khác với suy nghĩ của những người bình thường là ở câu nói “Diệt chuột đừng để vỡ bình” đấy ông Lập ạ. Tôi nghĩ cho dù ông TBT đã biết được đâu là chuột và đâu là bình thì cũng không nên cho những người như ông biết. Vì dẫu có biết thì ông cũng sẽ chẳng làm được gì, mà khi không làm được thì có lẽ ông sẽ chuyển sang phá hết tất cả thôi, kiểu của những người như các ông là như thế nào. Trong câu nói “Diệt chuột đừng để vỡ bình” của ông TBT là một sự lựa chọn hoàn toàn đúng đắn. Có thể nói nôm na chuột ở đây là lũ sâu mọt đục khoét của dân mà ông TBT muốn ra tay trừng trị nhưng để trừng trị lũ chuột mà Đảng, nhà nước và nhân dân ta không bị tổn thất mất mát thứ gì quý giá đó mới là cái tâm của người lãnh đạo. Chắc phải nói ông mới hiểu, tổn thất mất mát ở đây không phải với cá nhân nào mà đó là sự yên ổn, hòa bình của cả xã hội mà ông đang sống. Với cây bút nhà văn như ông Lập mà tôi thấy cách nhìn nhận của ông chỉ đứng trên ngọn cỏ. Nếu tôi có nói quá thì mong ông cũng cố nên suy nghĩ lại cách đặt vấn đề của mình trong từng câu chữ nhé. Mong ông có nhiều tác phẩm để đời đóng góp cho nền văn học nước nhà ngày càng phong phú, đa dạng và mang đậm nét văn hóa Việt hơn. Chứ ai nói gì, làm gì ông cũng ngồi đó với bàn phím để lên án, chửi đổng thì Việt Nam cũng sớm quay trở về thời đồ đá thôi. Thật mong xã hội cũng chỉ có vài kẻ như ông. Long Thành Posted in Uncategorized | Leave a comment 01/11/2014 VỀ BLOG QUÊ CHOA CỦA BỌ! Nói đến Nguyễn Quang Lập, ắt hẳn rất nhiều người nghĩ ngay đến danh xưng Bọ và trang blog Quê Choa – Cái trang mà đi đâu Lập cũng quảng cáo, khoe khoang rằng có khối lượng “thông tin lớn”, “chất lượng cao”, có nhiều người truy cập. Nhưng có thật là blog Quê Choa có “thông tin lớn”, “chất lượng cao” như lời Lập khoe khoang không? hay chỉ là một trang blog cá nhân bừa bộn, tạp nham về thông tin, và đặc biệt là một blog chuyên đề “copy – paste”? tôi sẽ chứng minh cho cộng đồng mạng rõ. Blog Quê Choa đăng tải bài viết khá đều đặn với lượng bài trung bình mỗi ngày phải trên dưới 30 bài. Nhưng để tìm một bài viết của mr Bọ này thì cũng đủ khiến những người nào thiếu kiên nhẫn bực mình mà bótay.com bởi cả tháng mới thấy một bài được ghi là do mr Bọ viết, nhưng cũng nhiều tháng chẳng có lấy một bài nào, có chăng chỉ là đôi ba lời dẫn, bình luận vu vơ kiểu gợi ý tò mò cho người đọc truy cập. Còn lại, tất cả các bài viết đều được mr Bọ cóp nhặt linh tinh đủ thứ trên đời từ các trang báo điện tử trong nước, các trang mạng của đài báo phương Tây BBC, VOA, RFA, RFI đến các blog cá nhân của những anh hùng bàn phím như: thủ tướng tâm thần Châu Xuân Nguyễn, nhà dân chủ Lê Thăng Long, Lê Anh Hùng… Chỉ cần nghe đến cái tên của những “anh hùng” này, cộng đồng mạng đã phát ngán mà không cần quan tâm đến những gì họ viết, họ nói; ấy thế mà mr Bọ cũng chẳng biết được điều này, vẫn đăng lại đều đặn trên Quê Choa các bài viết cho đủ số lượng với đề dẫn: Theo BBC, Theo VOA, Theo blog chauxuannguyen, Theo…. bất cứ cái gì! Đặc biệt, để có thể đi đâu cũng khoe khoang trang Quê Choa có nhiều người truy cập, dù khả năng có hạn nhưng thủ đoạn thì khôn lường, để vừa có tiền, vừa có lượng truy cập lớn, mr Bọ tự hạ mình bằng cách đặt baner quảng cáo cho một trang web sex trên trang chủ với dòng chữ “xem phim hay nhất về …. xem luôn” kèm theo hình ảnh nhấp nháy của một em chân dài mặc bikini khoe hàng. Mọi người có thể truy cập ngay vào web bolapquechoa.com để kiểm tra điều tôi nói là đúng hay không nhé! Nói thế để biết rằng, một người với hàng loạt danh xưng là nhà văn, nhà biên kịch, hội viên hội nhà văn, hội nhà báo, hội điện ảnh Việt Nam mà kiếm tiền và kiếm sự nổi tiếng bằng một cách bẩn thỉu, nhơ nhuốc chẳng khác gì một cô gái làm tiền như Nguyễn Quang Lập thì liệu có đủ tư cách, trình độ để viết bài đăng tải, bình luận về các vấn đề thời sự, chính trị, kinh tế của đất nước kêu gọi dân chủ, tự do gì gì đó hay không? và liệu cộng đồng mạng chúng ta có nên tiếp tục truy cập blog của Bọ đọc những thứ linh tinh, lăng nhăng vô bổ, mất thời gian mà lại là cho Bọ thêm ảo tưởng về khả năng của mình? Bản thân người viết cũng là người miền Trung, danh xưng Bọ là một điều đáng tự hào! khi nghe Lập xưng Bọ với mọi người đã thấy hợm hĩnh, ngạo mạn! nay thấy những điều mà Lập viết và đăng tải trên Quê Choa thì thật sự là điều không thể chấp nhận được! có lẽ Lập nên đổi tên thành Bọ Gậy để phản ánh đúng với bản chất xấu xa, đê tiện, làm ô nhiễm văn hóa của một vùng miền trong nước! Liệu có nên tổ chức một đợt kêu gọi tẩy chay Quê Choa trên mạng hay không? tôi ủng hộ điều đó!!!!!!!!! Người miền Trung Posted in Yêu nước | Leave a comment 02/10/2014 NGUYỄN QUANG LẬP VÀ CHUYỆN CHIẾC BÌNH QUÍ Người xưa có câu “nghèo tình nghèo nghĩa thì lo, nghèo tiền nghèo bạc chẳng cho là nghèo”. Vì vậy anh bạn “nhà nghèo” ₫ược nói trong bài “Ném chuột vỡ bình quí” đăng trên trang “Quê Choa” của ông Nguyễn Quang Lập tôi thấy có sự tôn trọng chứ không ₫áng trách như lời nhận xét của những kẻ thấy tiền là hoa hết mắt lên, không còn biết phân biệt và gìn giữ ₫ược cái gía trị của vật thể cũng như của bản thân. Dù nghèo nhưng anh bạn kia vẫn biết gìn giữ, trân trọng những thứ mà mình đang có, anh ta hiểu hơn ai hết ₫ó là sản phẩm qúy báu của thế hệ cha ông để lại, mang tính kế thừa không thể tùy tiện ₫em bán lấy mười ngàn ₫ô-la mà phục vụ cho cái nhu cầu hưởng thụ, mục ₫ích cá nhân như ông Nguyễn Quang Lập ₫ã suy nghĩ. Nếu không biết gìn giữ những thứ ₫ược cho là ₫ã có từ ngàn xưa ₫ể nhìn vào đó mà học tập, rút kinh nghiệm, rồi phát triển nó lên thì ₫ó là một con người có cùng suy nghĩ như ông…Nếu như ông mà là anh bạn kia thì chắc hẳn ông đã đem bán cái bát từ ₫ời nhà Lý, Trần (hoặc dùng nó để ném đuổi con chuột nhắt) mà bao thế hệ cha ông đã đổ mồ hôi để bảo vệ và gìn giữ nó. Như vậy thì đời con cháu ông có còn được vinh dự và hạnh phúc như đời củ ông vì đã được nhìn thấy, sở hữu cái bát qúy gía mà người ta phải bỏ hàng chục ngàn đô-la ra để được sở hữu nó. Qủa thật như vậy, Nguyễn Quang Lập tỏ ra là người đang sở hữu thứ qúy gía mà không hiểu biết gía trị và cái qúy gía của nó. Với cái nhìn nhận vấn ₫ề về lời phát biểu của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội, như mấy ông nêu ra thì thật không biết là mấy ông có cái tầm nhìn thiển cận đến mức độ nào. Các ông không hiểu những lời nói sâu xa trong bài phát biểu TBT cũng là điều dễ thông cảm. Vì tôi thấy mấy ông chỉ biết đứng một chỗ mà nhìn nhận vấn đề từ một phía, nhìn một khối hình vuông mà bảo nó chỉ có một mặt. Ông đâu có biết qúy trọng, gìn giữ những gì qúy gía đâu nên đâu có hiểu được ẩn ý sâu xa về “bình qúi”, “bình qúi” đâu phải ám chỉ cá nhân nào, ở đây là sự ổn định chính trị, ổn định về trật tự an toàn xã hội. Với suy nghĩ của ông Lập và một vài kẻ cơ hội khác về những lời phát biểu của ông TBT thì ông sẵn sàng đập vỡ cái bình qúy hàng chục ngàn đô-la để đánh một con chuột, vì ông có biết qúy trọng, gìn giữ những thứ qúy gía đâu, thậm chí có khi ông còn chẳng biết cái gì là có gía trị và qúy gía nên chẳng cần gìn giữ nó. Tôi đồ rằng, là một nhà văn, chắc ông Lập cũng có một chút tri thức, ông ta hoàn toàn có thể hiểu ý của ông TBT nhưng ông ta cố tình không hiểu vì ông ta chính là kẻ phá thối, muốn gây bất ổn chính trị, gây rối an ninh trật tự trên danh nghĩa “dân chủ”, “yêu nước”… như những “nhà dân chủ” ở Syry, Liby, Ucraina, tưởng vẻ vang lắm nhưng cũng chỉ là con rối để kẻ khác giật dây mà thôi. Đánh một con chuột mà ông phải đánh đổi cả cái bình qúi thì qúa lãng phí và không phải là qúa khờ sao. Vì vậy nếu đặt ông vào địa vị của ông TBT thì chắc chắn một điều là ông sẽ bán, phá hết tất cả. Miễn sao thỏa mãn ₫ược cái nhu cầu cá nhân và cái ông muốn còn hậu qủa dù thế nào đi nữa ông không cần quan tâm như thế thì người dân như chúng tôi biết trông cậy vào đâu, phải gánh chịu hậu qủa to lớn thế nào thưa ông? Chim Quốc Quốc Posted in Yêu nước | Leave a comment 02/09/2014 NGUYỄN QUANG LẬP MỘT KẺ PHÁ BĨNH TRÊN TRUYỀN THÔNG LỀ TRÁI Thời gian qua, trên mạng truyền thông lề trái xuất hiện nhiều lời tung hô, ca tụng về chủ nhân của blog thuộc vào loại “có tiếng” hiện nay – Nhà văn, nhà biên kịch, nhà báo Nguyễn Quang Lập đã khiến tôi tò mò và quyết định quyết định tìm hiểu về con người này. Nguyễn Quang Lập (Bọ Lập) từng học Đại học Bách khoa, là kỹ sư vô tuyến điện. Nghiệp văn đeo đuổi hai anh em Nguyễn Quang Lập (SN 1956), Nguyễn Quang Vinh (SN 1959), trong khi ông anh cả, GSTS Nguyễn Quang Mỹ (SN 1937, Chủ tịch Hội Hang động học Việt Nam theo đuổi nghiên cứu khoa học địa mạo. Nếu đứng trên khía cạnh tài năng của một nhà văn thì Nguyễn Quang Lập thuộc vào số những nhà văn có thể viết khỏe so với những nhà văn khác cùng thế hệ. Bản thân ông cũng từng trải qua những năm đau thương của dân tộc nơi trận mạc. Đã có lúc sự cống hiến của ông đã được độc giả yêu văn ông đánh giá cao nhưng đây cũng là những gì tốt đẹp nhất mà tôi được biết về ông. Những năm gần đây khi sự nổi tiếng qua những tác phẩm văn chương đã không còn sức hút, Nguyễn Quang Lập chuyển hướng để ra sức tạo dựng hình ảnh mới qua việc viết blog với lối viết chẳng giống ai. Thay vì viết văn là những lời bình luận khiếm nhã, vụn vặt một cách vô thức, “Bọ Lập” đã trở thành là một kẻ phá bĩnh truyền thông, lính đánh thuê chuyên đưa tin lề trái với lượng tin được đăng tải lên đến hang chục bài viết mỗi ngày trên blog “Quê Choa”. Số lượng bài kể chuyện tốt thì ít, viết tầm phào, phá phách, suy diễn vô căn cứ thì nhiều đã biến blog này trở thành một trang lá cải để câu view và tạo sân chơi cho những nhà “rân chủ” ở trong, ngoài nước cùng tham gia phá phách. Khi đọc bài viết “100 triệu view và vài lời kính cáo” của Nguyễn Quang Lập tôi mới thấy hết được những mâu thuẫn, trái ngược đan xen với sự ảo tưởng trong chính con người ông. Thật nực cười cho những lời tâm sự từ trong đáy lòng của ông rằng “Bọ Lập không còn trẻ nữa để chơi trò câu view, bọ cũng thừa nổi tiếng (trong nước) để không cần phải nổi tiếng hơn nữa, chỉ vì bọ nghe theo cụ Phan Châu Trinh “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Đó là lời kêu gọi luôn đúng cho mọi thời, thời này càng đúng đắn và khẩn thiết”. Thực tế, chỉ có cách đưa tin lề trái ông mới có thể thu hút, câu view nhằm nhận được sự quan tâm, đồng cảm của những nhà “dân chủ”. Không chỉ nói xuông, Bọ Lập còn cố tình đánh bóng hình ảnh là một người yêu nước “chính nghĩa” để nhận được sự thương hại khi tích cực tham gia các cuộc tụ tập, biểu tình dù ông ta rất khó khăn trong việc đi lại. Ông ta nói rằng, “Bọ Lập từ trước đến nay không theo ai không chống ai, và sẽ không theo ai không chống ai, vì đó không phải việc của nhà văn. Trước sau bọ Lập xin làm một người lái đò nhỏ chở con thuyền SỰ THẬT đến với dân, chỉ vậy thôi, không có gì khác”. Nghe xong ai cũng có thể tưởng đây là một người có tâm huyết với đất nước, một chiến sỹ “bút chiến” vì nước, vì dân. Nhưng sự thật đã phủ nhận lời nói trên khi Bọ Lập được cái gọi là “Hội nhà văn độc lập Việt Nam” ra sức ca tụng, tung hô với vai trò là người khởi xướng ra cái hội này và đóng góp nhiều công sức khi thiết kế ban đầu và làm admin cho trang mạng “Văn Việt”. Mặc dù đã tuyên bố trên mạng là rời bỏ hội nhưng thực chất ông đang ngấm ngầm làm tay sai cho những nhóm người này, giúp giới này tạo nên một luồng truyền thông với toan tính cho những âm mưu vụ lợi cá nhân. Bọ Lập có thể không nhận ra rằng ông đang dần trở thành nạn nhân của chính những phá cách táo bạo và liều lĩnh của mình, nhưng rất hèn vì chỉ dám nói lại hoặc quá kém không thể tự mình nói được. Qua bài viết này tôi không hy vọng có thể lay động được ý chí, cũng như lối suy nghĩ hành động ngang ngược của một kẻ phá bĩnh trên truyền thông lề trái như Bọ Lập hay kéo ông về với thực tại. Với những gì được chứng kiến thời gian qua tôi cho rằng cuộc đời ông không nhất quán trong suy nghĩ, ông có thể thờ bất kể những ai ở những giai đoạn khác nhau. Quá khứ đẹp bao nhiêu, vinh quang bao nhiêu thì hiện thực lại đen tối, ê chề ấy nhiêu. Ông đã lạc lối trong chính con đường mình, những lối mòn quen thuộc đã được thay bằng những con đường mới chẳng giống ai và ông ông cần hiểu mình đang ở đâu mình đã đi bao xa. Hơn ai hết, Nguyễn Quang Lập hiểu được cái giá mình phải trả nếu đi lệch hướng. Người dân Posted in Yêu nước | Leave a comment 25/07/2014 PHẢN ĐỐI XÂM LƯỢC Đất liền biển đảo thiêng liêng Mang tầm lịch sử tổ tiên Bạch Đằng Không cho xâm lược nói sằng Hoàng Sa đang chiếm nhập nhằng lý không Bản đồ tự vẽ Biển Đông Nước nào công nhận, bất đồng dâng cao Lưỡi bò, chín đoạn, mười nào? Ngang nhiên dàn đặt khoan vào bấy nay Trên trăm tàu chiến máy bay Việc làm phi nghĩa rút ngay khỏi vùng Chưa thông chứng lý ngồi cùng Đừng khoe sức mạnh oai hùng chiếm không Ngư dân đánh cá Biển Đông Cớ sao đâm đắm, vòi rồng đuổi săn Dân này biết chống xâm lăng Biển này chỉ muốn tung giăng cá đầy Muốn tình hữu nghị bề dầy Giao thương khu vực nơi đây yên bình Trung Hoa tự thức tỉnh mình Trước sau giữ đúng luật hình tám hai Đừng nên hình sử bất tài Quốc phòng nước lớn, nặng vai hòa bình Giữ gìn Biển Đông an ninh Bắt tay đều lợi giữ tình anh em Mãi không tái phạm nêu trên Kẻo mà mất tín của nền văn minh VÌ danh dự của chính mình Chọn đường tự rút, luật hình miễn tha Còn mưu đồ chiếm Hoàng Sa CŨng mau từ bỏ mới là hiểu sâu Biết rằng: lịch sử từ lâu Là quyền tài phán bắt đầu Việt Nam. Tác giả: T.H Posted in Biển Đông | Leave a comment 02/07/2014 GỬI BLOG “BÔ XÍT VIỆT NAM” Tác giả bài viết này thường xuyên tìm đọc trên mạng internet nhưng rất ít khi viết bài vì tự biết trình độ, nhận thức của mình còn hạn chế. Nhưng khi đọc bài “Xin hỏi Bộ Tổng?” của Thiện Tùng được đăng trên blog “Bô xít Việt Nam” (boxitvn.blogspot.com) thì cảm thấy không chịu được, thất vọng với Thiện Tùng thì ít (vì thực ra cũng chẳng biết tay này là ai) nhưng thất vọng với boxitvn.blogspot.com thì nhiều, vì lâu nay vẫn nghĩ GS Huệ Chi, rồi nhà giáo Phạm Toàn tưởng là những người có trình độ nên trang này cũng có chút uy tín (mặc dù nghe đồn 2 ông này không còn quản trị nữa, chắc là sợ bị bắt) vậy mà lại cho đăng một bài viết hồ đồ, non nớt và rất phi thực tế như vậy. Người viết không bênh vực Đảng CS hay Nhà nước VN, mà cũng chẳng có mâu thuẫn cá nhân gì với Thiện Tùng (vì vậy nên Thiện Tùng nói ông Tổng Bí Thư im hơi lặng tiếng thì người viết không có ý kiến gì, thậm chí thấy điều đó cũng đúng), nhưng vẫn phải có đôi lời thế này: Thứ nhất, Thiện Tùng cho rằng Đảng CSVN tự cho mình quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Xin thưa, Đảng CSVN không phải chỉ tự cho mình quyền này mà họ thực sự có quyền làm việc đó vì Đảng CSVN là đảng phái duy nhất lãnh đạo quần chúng thắng Pháp và Mỹ, do vậy họ cầm quyền là đương nhiên. Nếu không phải là Đảng CSVN mà là “đảng Thiện Tùng” hay “đảng Boxit”, thậm chí là “đảng Con Lừa” hay “đảng Con Voi” làm được việc đó thì hiện nay chắc chắn cũng đang nắm quyền ở Việt Nam rồi. Thử hỏi có ai bỏ sức, thậm chí là đổ máu của mình để giành được cái gì đó rồi lại đem cho người khác không? (nếu có thì chắc bị thần kinh). Thứ hai, Thiện Tùng hỏi tại sao chính quyền lại cấm biểu tình phản đối Trung Quốc đặt giàn khoan HD981 trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam?. Thực ra, tôi thấy ban đầu chính quyền đâu có cấm biểu tình, nhưng rồi những gì xảy ra ở Bình Dương, Đồng Nai, Hà Tĩnh thì việc cấm lại là đương nhiên, tôi không đổ lỗi cho người tham gia biểu tình, nhưng cũng đừng đổ lỗi này cho chính quyền. Luật sư Hà Huy Sơn cho rằng đối nội lúc nào cũng quan trọng hơn đối ngoại. Vậy nên để đối phó với bên ngoài (như Việt Nam đối phó với TQ chẳng hạn) thì cho dù là chế độ nào, chính quyền nào thì họ cũng không thể để tình trạng gây rối, bạo loạn trong nước được. Và thực tế thì cho đến nay người dân cũng chấp hành yêu cầu này của chính quyền, Thiện Tùng hay Boxit Việt Nam thử kêu gọi biểu tình xem có mấy người hưởng ứng? Biểu tình rồi gây rối, bạo loạn chính là điều mà TQ và một số cá nhân khác đang mong muốn đấy, vậy nên đừng lấy danh “yêu nước” mà nói xằng nói bậy. Thứ ba, Thiện Tùng thắc mắc tại sao Việt Nam không chấp nhận “liên minh phòng vệ”?. Ô hô, ai tai, liên minh với ai đây, với Mỹ, Nga hay người ngoài hành tinh hả ông??? Ông nên biết rằng, hiện nay các nước mạnh họ đang sống trên đầu các nước yếu đấy. Bất kỳ quốc gia nào thì chính sách đối ngoại của họ cũng phải xuất phát từ lợi ích dân tộc của chính họ, không có chuyện họ cứu ai, bảo vệ ai miễn phí cả. Ông sẽ đem gì ra đánh đổi để Mỹ hay Nga sẽ cứu ông khỏi TQ? hãy nhìn Nhật Bản và Philippines đấy, họ cũng là đồng minh chiến lược, có hiệp ước phòng thủ an ninh với Mỹ đấy thôi, vậy mà TQ vẫn đòi Senkaku và chiếm trọn bãi Scarborough, Mỹ có đem quân đến chiếm lại biển cho Philippines không hả ông? Đừng trông chờ vào người khác, thay vì đả kích, bới lông tìm vết, hãy nghĩ cách để Việt Nam mạnh về kinh tế, quân sự và thực sự đoàn kết thì mười thằng TQ cũng chẳng dám làm gì. Thứ tư, Thiện Tùng nói sao chính quyền chưa trả tự do cho “những người yêu nước” đang bị giam giữ. Cái này nghe thật lạ, nếu yêu nước thì sao lại bị giam giữ?. Chỉ có người vi phạm pháp luật mới có thể bị bắt và bị Tòa án tuyên phạt thôi chứ. Thiện Tùng có nhắc đến Bùi Hằng là người “yêu nước” thì đúng là quàng xiên hết mức. Tôi lạ gì bà này, tên đầy đủ là Bùi Thị Minh Hằng, ở Sơn Tây (Hà Nội) kiện cả bố mẹ ruột để đòi tài sản, thua kiện nên bất mãn bỏ vào Vũng Tàu kinh doanh nhà hàng, quan hệ với dân xã hội đen, nghiện ma túy nặng, khi gây rối trật tự bị công an can thiệp thì bà ta tự lột truồng ra rồi nhảy xổ vào để vu vạ, rồi sau này tham gia khiếu kiện, biểu tình… Có phải Bùi Hằng quê ở Sơn Tây này không hả ông Thiện Tùng? Nói như ông thì chính quyền đang giam giữ “những người yêu nước”, còn gần 90 triệu người không bị chính quyền bắt giam là những người không yêu nước? Cụm từ “yêu nước” đẹp đẽ, ý nghĩa biết nhường nào vậy mà bị nhiều người làm hoen ố, vấy bẩn. Đánh giá hay bình luận một sự việc phải có căn thực tế, có thể đứng trên lập trường cá nhân, nhưng đừng suy diễn chủ quan, quy chụp nhằm thực hiện một mục đích nào khác.Các trang mạng hãy vì uy tín của mình nên cần phảiđăng tải bài viết để độc giả cũng như cộng đồng mạng có thêm một kênh thông tin chất lượng, nhất là trong hoàn cảnh hiện nay, khi giàn khoan HD981 vẫn đang chễm chệ trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của VN. ST Posted in Yêu nước | Leave a comment 16/06/2014 PHẢN BÁC LÝ SỰ NGỤY BIỆN VỀ ‘CHỦ QUYỀN’ CỦA TQ Bài viết góp thêm tiếng nói vạch trần những “lý lẽ” ngụy biện của một số quan chức, tướng lĩnh, nhà ngoại giao, học giả TQ. Gần đây, trong một số hội nghị, hội thảo quốc tế (Hội nghị quốc tế lần thứ 2 về “An ninh và Hợp tác ở châu Á-Thái Bình Dương” tổ chức tại Bắc Kinh (từ ngày 27 đến 28/5/2014); Đối thoại Shangri-La (Singapore, từ ngày 30/5-1/6/2014), một số quan chức cao cấp, tướng lĩnh, nhà ngoại giao, học giả TQ lên tiếng cho rằng TQ có chủ quyền ở quần đảo Nam Sa (Trường Sa); giàn khoan Hải Dương-981 nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Hoàng Sa thuộc TQ; VN cản trở hoạt động thăm dò dầu khí của giàn khoan Hải Dương-981 tại vùng biển mà VN không có chủ quyền… TQ, giàn khoan, Hải Dương 981, Hoàng Sa, Trường Sa, chủ quyền, Biển Đông, UNCLOS, ASEAN Chiến sỹ Trường Sa chắc tay súng gìn giữ biển đảo Tổ quốc. Ảnh: Vietnam+ Tất cả những cái gọi là “lý lẽ” ấy đều nhằm biện minh quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa nằm trong lãnh thổ của TQ. Trong bài viết: ”Phản bác lý sự “chủ quyền” của TQ,” phó giáo sư-tiến sỹ Nguyễn Hồng Quân đã góp thêm tiếng nói vạch trần những “lý lẽ” ngụy biện trên của một số quan chức, tướng lĩnh, nhà ngoại giao, học giả TQ. Nguyên tắc xác định “quyền thụ đắc lãnh thổ” trong pháp luật quốc tế TQ đã dựa vào nguyên tắc “chủ quyền lịch sử,” “danh nghĩa lịch sử” để khẳng định chủ quyền các đảo mà họ gọi là Tây Sa (Hoàng Sa), Nam Sa (Trường Sa), Đông Sa, Trung Sa. Họ khai thác tất cả các yếu tố được ghi nhận trong các tài liệu lịch sử của TQ để nói rằng, người TQ đã xuống Biển Đông và khu vực các đảo này, chính họ là người phát hiện, khai phá, đã làm ăn và sau đó là quản lý, đồng thời rêu rao cái gọi là thực hiện chủ quyền của TQ với các đảo này. Trong lịch sử phát triển lâu dài của pháp luật quốc tế, những nguyên tắc và quy phạm pháp luật xác lập chủ quyền lãnh thổ đã được hình thành trên cơ sở thực tiễn quốc tế (như “chiếm hữu thật sự,” “chủ quyền lịch sử,” “khoảng cách địa lý”…), nhưng nguyên tắc “thụ đắc lãnh thổ quốc gia” mới là phương thức đánh giá một cách khách quan, khoa học đối với các quan điểm pháp lý do các bên tranh chấp chủ quyền nêu ra và trở thành nguyên tắc được thế giới thừa nhận sử dụng rộng rãi, gọi là nguyên tắc “quyền thụ đắc lãnh thổ quốc gia.” Từ thế kỷ XVI, sự phát triển và lớn mạnh khiến các nước như Hà Lan, Anh, Pháp… trở thành những cường quốc cạnh tranh với Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha (Sắc lệnh của Giáo hoàng Alexandre VI ký ngày 4/5/1493 đã phân chia khu vực ảnh hưởng cho Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha ở các lãnh thổ mới phát hiện ngoài châu Âu) tại các lãnh thổ mới phát hiện ngoài châu Âu. TQ, giàn khoan, Hải Dương 981, Hoàng Sa, Trường Sa, chủ quyền, Biển Đông, UNCLOS, ASEAN Một bức bản đồ TQ cố không có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ảnh: TTXVN Trước thực trạng đó, các cường quốc hàng hải đã tìm ra nguyên tắc pháp lý áp dụng cho việc thụ đắc lãnh thổ đối với những vùng lãnh thổ mà họ mới phát hiện, bao gồm nguyên tắc “quyền ưu tiên chiếm hữu” (hay còn được gọi là nguyên tắc “quyền phát hiện”) và cùng với đó là nguyên tắc “chiếm hữu thật sự.” Theo nguyên tắc “quyền ưu tiên chiếm hữu,” luật pháp quốc tế dành quyền ưu tiên chiếm hữu cho quốc gia đã phát hiện vùng lãnh thổ đó đầu tiên. Tuy nhiên, trên thực tế, nguyên tắc quyền phát hiện chưa bao giờ tự nó đem lại chủ quyền quốc gia cho quốc gia đã phát hiện ra vùng lãnh thổ mới đó, bởi người ta không thể xác định được khái niệm, giá trị pháp lý của việc phát hiện, ai là người phát hiện trước, dấu ấn hành vi phát hiện đó… Vì thế, việc “phát hiện” được bổ sung bằng việc “chiếm hữu danh nghĩa,” nghĩa là quốc gia phát hiện ra một vùng lãnh thổ phải để lại dấu tích trên vùng lãnh thổ mới phát hiện đó. Tuy vậy, nguyên tắc “chiếm hữu danh nghĩa” không những không giải quyết được một cách cơ bản những tranh chấp phức tạp giữa các cường quốc đối với các vùng “đất hứa,” đặc biệt là những vùng lãnh thổ thuộc châu Phi và các hải đảo nằm cách xa đất liền hàng ngàn hải lý, thậm chí xa hơn…, trái lại còn dẫn đến không ít cuộc đối đầu quyết liệt giữa các cường quốc, bởi không thể lý giải được cụ thể “chiếm hữu danh nghĩa” được lập ra bao giờ và tồn tại như thế nào… Vì vậy, sau Hội nghị về châu Phi năm 1885 của 13 nước châu Âu và Hoa Kỳ, đặc biệt sau khóa họp của Viện Pháp luật quốc tế ở Lausanne (Thụy Sĩ) năm 1888, người ta đã thống nhất áp dụng một nguyên tắc thụ đắc mới, đó là nguyên tắc “chiếm hữu thật sự.” Điều 3, Điều 34 và Điều 35 của Định ước Berlin ký ngày 26/6/1885 đã xác định nội dung của nguyên tắc “chiếm hữu thật sự” và các điều kiện chủ yếu để “chiếm hữu thật sự” là: Phải có thông báo về việc chiếm hữu cho các quốc gia ký Định ước nói trên; và phải duy trì trên vùng lãnh thổ mà nước đã thực hiện hành vi chiếm hữu trên vùng lãnh thổ ấy một quyền lực đủ để khiến cho các quyền của nước chiếm hữu được tôn trọng. Tuyên bố của Viện Pháp luật quốc tế Lausanne năm 1888 đã nhấn mạnh: “… mọi sự chiếm hữu muốn tạo nên danh nghĩa chủ quyền… thì phải là thật sự, tức là thực tế, không phải là danh nghĩa”. Tuyên bố này đã khiến cho nguyên tắc “chiếm hữu thực sự” của Định ước Berlin 1885 có giá trị phổ biến trong luật pháp quốc tế để xem xét, giải quyết các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ giữa các quốc gia trên thế giới. Nội dung chủ yếu của nguyên tắc “chiếm hữu thật sự” trong luật pháp quốc tế gồm các yếu tố sau: i) Việc xác lập chủ quyền lãnh thổ phải do nhà nước tiến hành. ii) Sự chiếm hữu phải được tiến hành một cách hòa bình, trên một vùng lãnh thổ vô chủ (Res Nullius) hoặc là trên một vùng lãnh thổ đã bị từ bỏ bởi một quốc gia đã làm chủ nó trước đó (derelicto). iii) Việc sử dụng vũ lực để xâm chiếm là hành động phi pháp. Quốc gia chiếm hữu phải thực thi chủ quyền của mình ở những mức độ cần thiết, tối thiểu thích hợp với các điều kiện tự nhiên và dân cư trên vùng lãnh thổ đó. iv)Việc thực thi chủ quyền phải liên tục, hòa bình. Do tính hợp lý và chặt chẽ của nguyên tắc này, nên mặc dù Công ước Saint Germain ngày 10/9/1919 tuyên bố hủy bỏ Định ước Berlin 1885 vì thế giới không còn lãnh thổ vô chủ nữa, các luật gia và các cơ quan tài phán quốc tế vẫn vận dụng nguyên tắc này để giải quyết các tranh chấp chủ quyền trên các hải đảo (Tháng 4/1928, Tòa án trọng tài thường trực quốc tế La Haye đã vận dụng nguyên tắc này để xử vụ tranh chấp đảo Palmas giữa Mỹ và Hà Lan, Phán quyết của Tòa án quốc tế của Liên hợp quốc tháng 11/1953 đối với vụ tranh chấp chủ quyền giữa Anh và Pháp về các đảo Minquiers và Ecrehous…). “Lý lẽ” mà TQ sử dụng để biện minh cho quan điểm của họ sau khi dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của VN dựa vào cái gọi là thuyết “chủ quyền lịch sử.” Đây là một luận thuyết vô cùng lạc hậu, trái với công pháp quốc tế, không được luật pháp quốc tế dùng để xử lý các tranh chấp về thụ đắc lãnh thổ đối với các quần đảo. VN có chủ quyền không thể tranh cãi ở Hoàng Sa và Trường Sa VN có đầy đủ các bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. TQ, giàn khoan, Hải Dương 981, Hoàng Sa, Trường Sa, chủ quyền, Biển Đông, UNCLOS, ASEAN VN đã sớm xác lập chủ quyền ở Trường Sa trong lịch sử. Ảnh: Vietnam+ Các ghi chép lịch sử chính thức cho thấy, ít nhất từ thế kỷ XVII các hoàng đế VN đã xác lập chủ quyền và có các hoạt động khẳng định chủ quyền, thực thi chủ quyền nhà nước một cách hòa bình và liên tục đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, khi các vùng lãnh thổ này được xem là vô chủ. Cụ thể, nhà Nguyễn đã thành lập Hải đội Hoàng Sa để khai thác kinh tế và thực hiện các hoạt động quản lý nhà nước khác đối với hai quần đảo này. Năm 1835, Vua Minh Mạng cho xây dựng ngôi chùa “Hoàng Sa tự” và đặt một tượng đá trên quần đảo Hoàng Sa… Như vậy, công việc thực thi chủ quyền của các hoàng đế VN liên tục trong suốt mấy thế kỷ mà không bị một nước nào, kể cả TQ, phản đối. Với một thời gian dài như vậy, VN hoàn toàn có cơ sở pháp lý để khẳng định rằng chủ quyền của VN đã được xác lập từ thời phong kiến đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trong khi đó, TQ không hề có tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa hay Trường Sa. Nhiều bản đồ, gần nhất là bản đồ của TQ xuất bản đầu những năm 30 của thế kỷ trước, mô tả đảo Hải Nam là tận cùng phía nam của TQ, không hề có các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Nhiều người hẳn chưa quên sự kiện tháng 3/2014, nhân chuyến thăm chính thức của Chủ tịch TQ Tập Cận Bình tới Cộng hòa Liên bang Đức, Thủ tướng Cộng hòa Liên bang Đức bà Angela Merkel đã tặng Chủ tịch Tập Cận Bình món quà là một trong số các bản đồ nói trên. TQ, giàn khoan, Hải Dương 981, Hoàng Sa, Trường Sa, chủ quyền, Biển Đông, UNCLOS, ASEAN Bản đồ “Đại Nam nhất thống toàn đồ”, vẽ năm 1834 (dưới triều vua Minh Mạng) thể hiện địa danh Hoàng Sa, Vạn lý Trường Sa bằng chữ Hán. Ảnh: TTXVN Sau thời kỳ nhà Nguyễn, chính quyền bảo hộ Pháp và VN đều tiếp tục duy trì chủ quyền và quản lý trên thực tế đối với hai quần đảo này. Khi thiết lập nền bảo hộ tại VN vào năm 1884, Pháp đã tiếp quản các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nhân danh VN, xây dựng Trạm khí tượng trên quần đảo Hoàng Sa. Thậm chí cuối năm 1973, các binh sỹ Việt Nam Cộng hòa đóng trên quần đảo còn cứu một gia đình ngư dân (5 người) TQ chẳng may gặp sóng to, gió lớn dạt vào đảo, chia sẻ khẩu phần ăn ít ỏi của mình để cưu mang gia đình ngư dân này. Tháng 9/1951, Hội nghị hòa bình San Francisco với sự tham dự của lãnh đạo 51 quốc gia, nhằm giải quyết các tranh chấp lãnh thổ sau Chiến tranh thế giới lần thứ hai, đã công nhận chủ quyền của VN đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tại hội nghị này, trưởng phái đoàn VN, ông Trần Văn Hữu, khi đó là Thủ tướng dưới thời Vua Bảo Đại, đã khẳng định chủ quyền của VN đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước sự hiện diện của đại diện 50 nước khác, trong đó có TQ, mà không gặp phải sự phản đối nào. Trong khi đó, có tới 46/51 quốc gia tham dự Hội nghị đã bác bỏ đề nghị công nhận chủ quyền của TQ đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tháng 7/1954, các bên trong đó có TQ, tham gia Hội nghị Geneva 1954 về lập lại hòa bình ở Đông Dương, đã ký kết Hiệp nghị Geneva công nhận và tôn trọng nền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của VN. Sau khi Pháp rút các lực lượng khỏi VN, VN Cộng hòa đã phục hồi việc thực thi chủ quyền, quản lý đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, có nhiều hành động và đưa ra một số tuyên bố để khẳng định chủ quyền đối với các quần đảo này. Ấy vậy, năm 1956, TQ đưa quân đánh chiếm khu vực phía Đông và tháng 1/1974, chiếm nốt khu vực phía Tây quần đảo Hoàng Sa của VN. Tiếp đó, tháng 3/1988, TQ dùng vũ lực đánh chiếm đảo Gạc Ma do VN quản lý. Theo luật pháp quốc tế, việc sử dụng vũ lực để chiếm hữu lãnh thổ là không được thừa nhận. Hành động nói trên của TQ đã vi phạm một nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế là cấm sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế, được ghi trong Điều 2 khoản 4 của Hiến chương Liên hợp quốc. Do đó, việc TQ chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa, một số đảo ở Trường Sa hiện nay là không có giá trị, dù TQ đã ở đó bao lâu và thực hiện những biện pháp gì nhằm thực thi sự quản lý. Cho nên, tuyên bố TQ có chủ quyền không thể tranh cãi đối với “Tây Sa” (Hoàng Sa), “Nam Sa” (Trường Sa) là phi pháp. Trong khi đó, từ sau năm 1974, VN tiếp tục khẳng định và chưa bao giờ từ bỏ chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. VN phản đối các hoạt động phi pháp cũng như yêu sách chủ quyền của TQ ở Hoàng Sa, Trường Sa. Về Công thư ngày 14/9/1958 của Thủ tướng VN Phạm Văn Đồng Một số học giả TQ cố tình trích dẫn sai Công thư ngày 14/9/1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi Thủ tướng TQ Chu Ân Lai, như là một sự thừa nhận công khai chủ quyền của TQ đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trong Công thư, Thủ tướng Phạm Văn Đồng không đề cập một từ nào về các lãnh thổ của TQ, lại càng không đề cập đến quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Công thư của Thủ tướng Phạm Văn Đồng chỉ ủng hộ tuyên bố của TQ về vùng lãnh hải 12 hải lý. Hơn nữa, việc Thủ tướng Phạm Văn Đồng không đề cập tới các quần đảo trên là phù hợp với hoàn cảnh lịch sử, bởi các quần đảo này đang nằm dưới sự kiểm soát của chính quyền VN Cộng hòa kể từ sau Hiệp nghị Geneva năm 1954 như đã nói ở trên. Với tư cách là một nước tham gia và “giúp” VN đàm phán Hiệp nghị Geneva năm 1954, TQ biết rõ hơn ai hết phạm vi địa lý hành chính của VN đ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s