Người Việt của tôi: Người Việt -Người Việt Nào?

Nguyễn Khắp Nơi
CO VANG VNCH  34567)
Trước ngày 30/4/1975, trên bản đồ thế giới, mặc dù có hai nước Việt Nam, nhưng đối với Thế Giới Tự Do, chỉ có một nước Việt Nam duy nhất mà thôi, đó là nước Việt Nam Cộng Hòa.
Trước ngày 30/04/1975, trong thế giới Tự Do, chỉ có một chủng tộc Người Việt, gọi là Người Việt Nam, sống ở Miền Nam Việt Nam, trong một quốc gia gọi là Việt Nam Cộng Hòa. Tiếc thay, sau ngày 30/04/1975, trên bản đồ thế giới, chỉ còn lại một nước Việt Nam mà thôi.
Nhưng chủng tộc Người Việt thì lại chia ra làm hai loại thật rõ ràng:

1. NGƯỜI VIỆT TỰ DO.
1A. Người Việt Tự Do Còn Ở Trong Nước.
Bắt đầu từ năm 1954, toàn thể người Việt ở Miền Nam Việt Nam đều được gọi là Người Việt Tự Do. Kể từ năm 1956, khi bọn Cộng Sản Bắc Việt (Việt Cộng) mượn chiêu bài giải phóng miền Nam để đem quân xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa, tất cả các Quân Dân Cán Chính Miền Nam đều đồng lòng hiệp sức đứng lên chống lại bọn Cộng sản. Tiếc thay, cuộc chiến chống ngoại xâm bị thất bại, những quân dân cán chính này đã bị bắt, bị tù đầy trong những trại tù của Việt Cộng, mà chúng đặt tên là “Trại Cải Tạo”. Một số đã bị giết, bị chết vì kiệt sức, vì bệnh tật. Đa số còn lại đã phải chịu cảnh áp bức: Nhà cửa bị tịch thu, cả gia đình bị đưa đi sống ở những vùng rừng thiêng nước độc mà bọn chúng đặt tên là “Khu Kinh Tế Mới.” Bọn Bắc quân đã đem thành phần cán bộ từ ngoài Bắc vào áp đặt ách nô lệ lên người Miền Nam.
Giống như ông cha ta ngày xưa đã đoàn kết chống lại ách cai trị hà khắc của bọn giặc Tầu, giặc Tây đô hộ, người Việt của Việt Nam Cộng Hòa cũng đã cố gắng sống còn để tìm cách chống lại bọn Việt Cộng, đợi một ngày nào đó khôi phục lại đất nước.
1B. Người Việt Tự Do ở Hải Ngoại.
Một số người Việt khác đã tìm đường vượt biên, vượt biển qua định cư ở những quốc gia tự do khắp trên thế giới, như Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Úc Đại Lợi, Anh, Pháp, Đức . . . Tại những quốc gia này, người Việt chúng ta sống tập trung với nhau tạo thành một quốc gia nhỏ hẹp, gọi là “Cộng Đồng Người Việt Tự Do”. Một ban điều hành đã được bầu ra, giống như một chính phủ nhỏ hẹp, để điều hành công việc của cộng đồng. Những anh em quân nhân của Việt Nam Cộng Hòa trước đây cũng đã ngồi lại với nhau, bầu ra ban điều hành của từng Quân Binh Chủng, để lập nên những “Hội Cựu Quân Nhân” để duy trì mầu cờ sắc áo của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, sẵn sàng hỗ trợ những hoạt động của người Việt Tự Do ở trong nước, đợi dịp thuận tiện sẽ tiến về giải phóng quê hương.
2. NGƯỜI VIỆT – VIỆT CỘNG
Việt Cộng là những người Việt theo chủ nghĩa Cộng Sản và những người theo chân chúng để mà có chút quyền thế, chút bổng lộc. Trước năm 1954, đa số những người Việt ở Miền Bắc cũng được gọi là Người Việt Tự Do, khi Hiệp Định Geneve được ký vào năm 1954 chia đôi đất nước Việt Nam ra làm hai miền, Miền Bắc do bọn Việt Cộng kiểm soát, Miền Nam thuộc về Quốc Gia. Đa số những Người Việt Tự Do ở Miền Bắc đều di cư về Miền Nam để được hưởng cuộc sống Tự Do dưới Chế Độ Cộng Hòa, để lại Miền Bắc cho bọn Việt cộng. Những Người Việt muốn tìm Tự Do nhưng bị ép buộc ở lại hoặc không kịp dời bỏ Miền Bắc, đều phải chịu sống dưới chế độ Cộng Sản này.
2A. Việt Cộng Nằm Vùng.
Sau khi Hiệp Định Đình Chiến năm 1954 được ký kết, bọn cộng sản ở Miền Nam được lệnh tập kết ra Bắc, nhưng một số được chỉ thị ở lại “Nằm Vùng” chờ thời cơ. Đến năm 1956 thì chúng được lệnh phát động chiến tranh du kích để . . . “Giải Phóng Miền Nam”. Khi bọn Bắc quân bắt đầu xâm lăng Miền Nam, thì bọn nằm vùng này được mang danh là “Mặt Trận Nhận Dân Giải Phóng Miền Nam” để từ thế du kích, chuyển sang đánh trận diện địa với quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi chiến tranh chấm dứt, bọn nằm vùng này tưởng là sẽ được thành lập chính quyền cai trị toàn Miền Nam, nhưng rất đáng đời, chỉ vài tháng sau, toàn thể bọn nằm vùng trong Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đều bị loại trừ tận gốc. Đến lúc này, bọn nằm vùng mới thấy mình bị bọn Bắc quân lường gạt, bỏ xương máu bỏ tính mạng đánh Miền Nam cho bọn Miền Bắc mà thôi, muốn đánh lại thì đã không còn quân, không còn súng đạn, không còn chức vụ gì cả, đành ngậm đắng nuốt cay mà về vườn nhổ cỏ, nuôi gà. Một số đã quá tức tối mà đứng lên hô hào đòi quyền lợi, đã bị bỏ tù, bị thanh toán không thương tiếc.
2B. Việt Cộng từ Ngoài Bắc Vào Tiếp Thu
Đó là bọn bộ đội từ Miền Bắc được gởi vào Nam theo đường mòn dọc biên giới Lào, Việt đánh chiếm Miền Nam. Sau khi cưỡng chiếm được Miền Nam, bọn này đã tiếp thu Miền Nam với danh nghĩa là Ủy Ban Quân Quản để lập ra những trại tù trên toàn cõi Miền Nam, giam giữ, bắn giết hàng loạt chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đồng thời triệt hạ bọn Cộng Sản Nằm Vùng.
Đó cũng là bọn cán bộ từ ngoài Bắc được đưa vào để thi hành chính sách diệt “Tư Sản Mại Bản” chiếm giữ tất cả tiệm buôn, công ty, nhà cửa, tài sản của người dân Miền Nam, đưa gia đình của những thuong gia đi vùng Kinh Tế Mới.
Bọn bộ đội và cán bộ này từ đó cho tới nay đã hoàn toàn khống chế Miền Nam và người dân Việt, tạo thành một giai cấp đô hộ mà người dân Việt đã tự đổi cái tên “Giải Phóng Miền Nam” ra thành . . . “Đô Hộ Miền Nam”. Sau hơn ba mươi năm cầm quyền, bọn này đã trở thành một giai cấp thống trị, với quyền thế tột bưc, với tài sản kếch xù, đời con đời cháu xài cũng không hết, trong khi dân chúng thì đói khổ tận cùng, phải tìm sống bằng cách xin đi ngoại quốc: Đàn ông thì làm lao động, đàn bà con gái thì lấy chồng, làm cu li, một số đã bị bán cho các đường dây mãi dâm, không có ngày về.
Nếu dòng đời cứ thế mà trôi: Người Việt Tự Do sống tự do ở hải ngoại. Đám Việt Cộng sống ở Việt Nam, cai trị cả hai Miền Nam Bắc, không cho người dân được hưởng bất cứ một quyền sống nào, trong khi bọn chúng tha hồ bóc lột, hối lộ, lấy tiền viện trợ của ngoại quốc, bán đất, bán dân, sống mộtcuộc đời tư bản giầu có . . .
Thì chúng ta chẳng còn gì để nói.
Đã có những điều trái tai gai mắt xẩy ra:
CỎ ĐUÔI CHỒN
Nói về thực vật, cỏ cây, đó là một loại cỏ, mà khi không có gió thì đứng rất thẳng, rất cao, nhưng khi có gió thì chúng bị thổi ngả xuống theo chiều gió. Gió chiều nào thì chúng ngả theo chiều nấy và có thể nằm rạp xuống không bao giờ ngóc dậy nữa.
Nói về con người, đó là loại người sống không có lập trường, chỉ ngả theo phe nào mạnh để kiếm sống, không cần biết đến lẽ phải, không cần biết đến lương tâm.
Đó là một số người Việt trong hàng ngũ Người Việt Tự Do, đó là một số Quân Dân Cán Chính của Miền Nam Việt Nam đã liều thân chiến đấu cho Miền Nam Việt Nam, đã bị nhốt trong nhà tù cải tạo, đã liều mạng vượt biên vượt biển đến bến bờ Tự Do, nhưng sau đó, đã đổi chiều theo bọn Việt Cộng để ăn chơi, buôn bán kiếm
tiền. Bọn Cỏ Đuôi Chồn này đã gom góp hết tiền bạc tài sản dành dụm trong suốt thòi gian sống ở xứ sở Tự Do đem về làm ăn buôn bán ở Việt Nam, những tưởng sẽ được bọn Việt cộng cho hưởng quyền tự do buôn bán, hội họp, vừa có tiền ăn chơi, lại vừa làm giầu nhanh chóng, có khi lại được cho chút ít quyền thế. Tiếc thay, sau một thời gian được bọn Việt Cộng nhử mồi cho làm ăn dễ dàng để càng ngày càng đem thêm vốn về đầu tư, đến khi thấy con mồi đã mập mạp đầy đủ tiền bạc, bọn Việt Cộng đã ra tay, tạo ra bất cứ tội trạng nào cho đám cừu non này, để bắt bỏ tù và tịch thu tài sản của bọn Cỏ Đuôi Chồn. Tên nào may mắn thì bỏ của chạy lấy thân, tên nào chậm chân thì ngồi tù mọt gông cho đến khi người nhà đem tiền tới chuộc mạng.
Cứ hết bọn nhẹ dạ này tới bọn nhẹ dạ khác theo nhau về Việt Nam làm ăn. Cứ hết người này bị tù tội, bị trấn lột hết tài sản, lại có bọn Cỏ Đuôi Chồn khác đem tiền bạc mạng sống về Việt Nam làm ăn buôn bán, nạp tiền cho bọn Cộng Sản. Nhìn cái gương trước mắt bao nhiêu người vì chưa thấm nhuần câu nói của Tổng Thống Thiệu: “Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm.”, những con người nhẹ dạ, tự kiêu đã cho rằng:
“Những tên về Việt Nam làm ăn mà không thành công, là vì họ . . . không biết làm ăn, tôi đây đã hơn hai chục năm làm ăn ở xứ Úc, xứ Hoa Kỳ, xứ Gia Nã Đại, tôi dư biết cách thức đầu tư ở Việt Nam, cứ chờ đi, vài năm là tôi đem gấp ba gấp bốn số vốn đầu tư về cho mà coi . . .”
Để rồi vài năm sau, thân tàn ma dại trở về xứ Tự Do, ăn bám xã hội, sống nhờ tiền trợ cấp, nhờ hệ thống y tế của các quốc gia này.
Những người Việt Tự Do thuộc loại “Cỏ Đuôi Chồn” này, không những chỉ có trong số cựu quân nhân, mà còn có trong số những ca sĩ, nhạc sĩ đã sống nhờ Cộng Đồng Người Việt Tự Do, sau đó lại quay trở về Việt Nam sinh sống, múa hát. Trước đây, những người này muốn nổi tiếng, đã mặc quân phục Lính Cộng Hòa, đã chọn những bài hát “Chôn Dầu Vượt Biển” để đi tìm tự do, để lên sân khấu trình diễn, mong nhờ sự ủng hộ của các cựu quân nhân, của những người dân tỵ nạn. Đến khi hết thời, bọn này đã quay về Việt Nam xin hát, để chứng minh cho sự đổi chiều này, bọn chúng đã không tiếc lời nhục mạ những người Lính Cộng Hòa và ca tụng bọn cộng sản đến hết từng mây. Bọn nghệ sĩ này những tưởng sẽ được hưởng trọn gói số tiền thâu được từ lái buôn văn nghệ, nhưng chúng đã quên rằng, con người Cộng sản là quỷ quyệt, là lừa đảo, là giết chóc, bọn chúng cứ để cho bọn ca sĩ này múa may ở trong nước, trước khi trở về, chúng mới đưa ra những chi phí về bản quyền, về trình diễn, về an ninh để trừ trọn gói số tiền bán vé. Không thanh toán những chi phí này thì đừng mong rời khỏi Việt Nam, tay trắng vẫn là trắng tay.
ĐIẾC KHÔNG SỢ SÚNG
I. Du Học Sinh tuyên truyền cho Việt Cộng
Ia. Trong Phạm Vi Đại Học:
Những Du Học Sinh (xin nhắc lại, du học sinh là những học sinh, sinh viên từ xứ mình đi du học ở ngoại quốc. Tôi dùng rõ ràng chữ Du Học Sinh, chứ không dùng chữ “Du Sinh”) là con cháu bọn Cộng sản, những người được học bổng của các trường Đại Học ngoại quốc hoặc là học bổng của Liên Hiệp Quốc (Colombo), trước khi đi du học, đã được nhắc nhở là khi qua bên đó, sẽ phải gia nhập hội Sinh Viên để tuyên truyền cho chế độ Cộng sản, để tranh đấu lôi kéo những sinh viên khác theo về với chúng. Bọn này đã tìm đủ mọi cách để trưng lá cờ đỏ sao vàng ở bất cứ nơi nào. Lợi dụng sự Tự Do ở những nơi du học, bọn chúng đã mượn phòng của nhà trường để tổ chức những buổi họp để treo cờ máu và hình của tên Hồ trong phòng, hoặc mướn rạp hát để trình diễn văn nghệ, áo dài thời trang, lồng vào đó là những lá cờ được treo ở những chỗ khuất để người đi xem không nhận ra, từ từ, từng bước từng bước, bọn chúng sẽ trưng lá cờ máu lộ ra, với mục đích để cho mọi người làm quen với lá cờ này mà không phản đối gì cả.
Ib. Lợi dụng phong trào chống Trung Cộng đặt dàn khoan trong hải phận Việt nam: Đám sinh viên Cộng sản này đã mang cờ máu đi biểu tình ngay tại trung tâm Melbourne. Lá cờ máu ngang nhiên xuất hiện ở ngay trước mặt người Việt tỵ nạn đã là một điều sỉ nhục rồi, lại còn có một số “Cỏ Đuôi Chồn” đi theo ủng hộ cuộc biểu tình của đám sinh viên Việt cộng nữa. Khi bị chỉ trích, đám cỏ đuôi chồn này đã giải thích một cách thật ngây thơ: “Tôi là dân tỵ nạn, bỏ xứ ra đi vì cái lá cờ đỏ này, nhưng hôm nay tôi đi biểu tình với đám du học sinh là vì họ có cùng chính kiến chống Trung cộng với tôi. Chuyện họ mang cờ đỏ là chuyện của họ, tôi mang cở Úc đi biểu tình chứ đâu có mang cờ đỏ đâu mà chỉ trích tôi.”
Khi được hỏi, tại sao anh là dân tỵ nạn mà lại không đi biểu tình chống Trung Cộng cùng với Cộng Đồng Người Việt Tự Do? Người ca sĩ này đã ngang nhiên trả lời: “Những người đó tự xưng là cộng đồng, tôi có bầu họ đâu mà nói tôi phải theo họ?”
II. Những Người Việt Không Phải là Tỵ Nạn Tuyên Truyền Cho Việt Cộng
Đó là một số sinh viên du học, sau khi tốt nghiệp, đã xin được thường trú tại Úc, họ đã quen với lá cờ máu, nên khi đi biểu tình hoặc mở thương vụ làm ăn, đã trưng lá cờ máu ra để quảng cáo.
Đó cũng là một số người Việt được thân nhân bảo lãnh qua Úc để đoàn tụ gia đình, hoặc là những người không phải là Việt Nam, có làm ăn buôn bán với người Việt, nhưng đã không biết tới lá cờ Vàng của Người Việt Tự Do, mà chỉ theo hướng dẫn trên internet mà dùng lá cờ máu để quảng cáo cho thương vụ của mình.
PHO_vc
Trường hợp này đã xẩy ra ngay tại Melbourne, trung tâm của Người Việt Tự Do của Tiểu Bang Victoria: Nhà hàng Phở Nam Nam, mở ở ngay trong khu thương mại Chadstone, là khu thương mại buôn bán xầm uất nhất của thành phố Melbourne.
Chủ nhà hàng này là người Hoa, tên là Wing Lam, cách đây vài tháng, anh ta sang lại nhà hàng của một người Nhật để bán . . . phở, lấy tên là “Phở Nam Nam”. Mặc dù gia tộc anh chưa bao giờ nấu phở, nhưng anh đã ăn phở nhiều lần và thấy đó là một món ăn dễ nấu, dễ ăn và nhiều người da trắng cũng thích ăn,vì thế anh mới có sáng kiến nấu phở kiếm tiền. Để quảng cáo cho thương vụ của mình, anh Lam đã lên internet tìm lá cờ của Việt Nam để in vào đồng phục của nhân viên và mua một lô
nón lá trang trí cho cửa tiệm của mình, hy vọng khách da trắng và khách người Việt ủng hộ.
Tiếc thay cho anh, vì lá cớ đó không phải là lá cờ của Cộng Đồng Người Việt Tự Do, nên khi anh vừa mới khai trương cửa tiệm với đám hầu bàn hoàn toàn người Hoa mặc áo thung có lá cờ máu, một số người Việt Tự Do đi ngang qua đã phản ứng ngay, họ gặp anh ta để phản đối, giải thích lá cờ đó là của Cộng Sản, là lá cớ mà người Việt Tỵ Nạn ở Meobourne và ở khắp nơi trên thế giới thù ghét, họ khuyên anh La nên tiếp xúc với ban điều hành của Cộng Đồng Người Việt Tự Do ở Melbourne để có lá cờ Vàng thích hợp cho người Việt.
Chiều Chủ Nhật 19/10/2014, Ban chấp hành của Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tiểu bang Victoria đã được thông báo về sự việc này. Anh Triều, phó chủ tịch Cộng Đồng, đã có mặt ở cửa tiệm của ông Lam ngay lập tức, anh đã chụp ngay tấm hình đăng ở trên rồi trực tiếp nói chuyện với anh này. Sau khi giải thích, anh Lam đã hiểu ra và xin lỗi Cộng Đồng Người Việt về sự sơ ý của anh, và sẽ cho các hầu bàn thay đồng phục này ngay. Vì chưa sửa soạn, nên họ chỉ có thể thay bằng áo thường mặc khi tới chỗ làm việc mà thôi. Ngày mai, anh sẽ đi mua cấp tốc áo thung đen cho các người hầu bàn mặc trong khi chờ đợi anh đi đặt đồng phục mới, chỉ có tên tiệm phở của anh, chứ không có lá cờ máu nữa.
Qua ngày Thứ Hai, anh Wing Lam đã có đồng phục tạm thời cho nhân viên, anh tự chụp tấm hình dưới đây gởi cho anh Triều, cho biết là anh đã giữ lời hứa thay đổi đồng phục, không dùng lá cờ máu nữa, và nhờ anh Triều giải thích lại cho toàn thể người Việt về sự sai lầm của anh, mong họ bỏ qua và tới . . . ủng hộ của tiệm của anh.
Tôi cũng đã đuọc bạn bè cho biết về nhà hàng này, và đã theo số điện thoại trong website quảng cáo để gọi điện thoại cho anh Lam. Tôi nghĩ rằng anh Lam là . . . người Việt gốc Hoa (chắc chắn phải có cha mẹ hoặc vợ con gốc Việt thì mới nấu phở, chứ tôi chưa gặp người nào không phải là Việt Nam mà lại nấu phở để bán cho người Việt Nam), nên đã nhắn vào điện thoại của anh lời nhắn . . . bằng tiếng Việt. Sau đó khoảng hai phút, anh Lam đã gọi điện thoại lại cho tôi, nói rằng anh . . . chẳng hiểu tôi nói cái gì trong điện thoại cả, nên gọi lại để hỏi xem tôi muốn . . . mua món gì giao tại nhà? Nghe giọng nói đặc sệt âm người Hoa của anh, tôi ngạc nhiên hỏi ngay:
-“You là người Việt gốc Hoa phải không?”
-“Không, tôi hoàn toàn là người Hoa.”
-“Vậy thì làm sao mà you . . . biết nấu phở?”
-“Tôi đi ăn và . . . tự học mà thôi, vì tôi nghĩ . . . phở cũng giống như . . . hủ tíu, thay vì bỏ thịt heo vào tô phở, thì bỏ thịt bò . . . vậy thôi . . . nhưng mà tôi . . . nghỉ làm rồi . . . you . . . không có mua phở giao tại nhà hả? Tôi cúp máy nha . . . tôi phải . . . nấu phở . . . hết bữa nay tôi nghỉ làm rồi.”
Tôi đang định hỏi tiếp thì anh ta đã cúp máy để đi nấu phở rồi.
Để biết thêm sự thật, tôi đã tự mình chạy tới nhà hàng này xem sự thế ra sao?
Những người hầu bàn, cả nam lẫn nữ, đều mặc áo thung đen cả, và chẳng ai nói tiếng Việt hết trơn, nghe giọng nói thì âm hưởng hoàn toàn là người Hoa, họ chỉ biết nói tiếng Hoa và tiếng Anh mà thôi. Tôi đã thử lại bằng cách . . . đụng nhẹ vào một anh hầu bàn và . . . xin lỗi bằng tiếng Việt, để xem anh ta có phản ứng tự nhiên bằng tiếng Việt hay không? Anh cười cười và xổ ra một tràng tiếng gì đó, nhưng chắc chắn không phải là tiếng Việt. Tôi có thử kêu một tô “Pho” để ăn xem ra sao? Xin thưa rằng, trên đời này, tôi đã ăn và từng ăn rất nhiều phở, nấu ở nhiều quốc gia khác nhau, nhưng tôi chưa bao giờ ăn một tô phở có mùi vị như tô phở này. Tôi không dám khen ngon và cũng không dám chê dở, chỉ nói là mùi vị của nó . . . lạ mà thôi.
Tôi rà rà trên internet để xem có tiệm phở nào tên như vậy nữa hay không? Tôi tìm được một tiệm phở cũng có tên “Phở Nam Nam”, nhưng ở mãi bên . . . Tiệp Khắc lận.
Chắc là anh chủ nhà hàng nấu phở theo kiểu người Hoa rồi. Tôi có tới quầy tính tiên, xưng tên họ và xin nói chuyện với chủ tiệm. Rất tiếc là chủ tiệm hôm nay nghỉ, nên tôi không được dịp nói chuyện, cô thâu ngân viên cho tôi biết là từ hôm qua tới giờ, đã có rất nhiều người gọi điện thoại tới đây, và cũng có rất nhiều người tới tận cửa tiệm xin gặp chủ tiệm, để nói về vấn đề đồng phục của nhà hàng.
Tôi chỉ mới biết được có nhiêu đó thôi, xin thông báo để quý độc giả biết.
• Có ai ở đằng sau những người Hoa này hay không?
• Ngoài lời giải thích “Mặc đồng phục có lá cờ là để hấp dẫn khách hàng, tìm thấy lá cờ này trên internet.”, chủ tiệm còn có mục đích nào khác nữa không?
• Tại sao chủ tiệm người Hoa mà lại đi nấu phở?
• Nếu lại có thêm vài nhà hàng nữa cho nhân viên mặc đồng phục lá cờ máu nữa, thì chúng ta và Ban chấp hành Cộng Đồng Người Việt Tự Do sẽ phản ứng ra sao?
Xin quý độc giả cho biết ý kiến.
Tối hôm qua, khi đang viết bài này thì tôi nhận được thông báo sau đây của ban chấp hành Cộng Đồng, xin đăng lên đây để mọi người cùng hiểu rõ câu chuyện.
NGUYỄN KHẮP NƠI
Advertisements
Bài này đã được đăng trong Tác Giả Ngoài Nước. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s