NGƯỜI VIỆT THỜI CỘNG SẢN CAO QUÝ HAY XẤU XA ĐỐN MẠT?

Nguyễn Thu Trâm, 8406

Có lẽ vì cái thói tục “tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại” được lưu truyền qua nhiều đời trong văn hóa Việt Nam đã trở nên một rào cản vô hình cho các nhà hoạt động văn hóa Việt Nam, như một cấm chỉ, họ không được phép nêu lên cái xấu, cái ác, cái ô nhục, cái mặt trái thô kệch, gớm ghiếc của người Việt, mà chỉ được tô hồng, chỉ được ngợi ca những cái tốt cái đẹp vốn dĩ quá ít ỏi, hiếm hoi trong xã hội, cũng như trong đời sống thường nhật của người Việt, đến nổi nhiều người Việt vẫn cứ lầm tưởng rằng người Việt là cao quý.

Sự thật lại vô cùng đáng buồn, ấy là so với các dân tộc láng giềng, vốn từng bị người Việt coi là mọi rợ, thì thực ra người Việt mình còn man di mọi rợ, còn đốn mạt hơn  nhiều. Nếu cứ mãi che đậy cái xấu, cái ác, cái ô nhục trong nhiều sinh hoạt đời sống thường nhật của người Việt mình, thì e rằng đến cả  ngàn đời sau đất nước, con người Việt Nam vẫn chưa thể nào theo kịp thế giới bên ngoài.

Xin tạm bỏ qua những tệ nạn như trộm cắp, cướp của giết người, hãm hiếp, lừa bán bè bạn, đồng bào qua biên giới, vào các nhà chứa… hay những vụ việc bức cung ép cung để xét xử oan sai cho người vô tôi, để đưa họ vào chốn tù đầy lao lý nhằm lập thành tích dâng bác, dâng đảng… rồi chối bỏ trách nhiệm của các quan chức, các cơ quan điều tra… Mà chỉ xin đề cập đến một  vấn đề nhỏ, mới vừa xãy ra trong mấy ngày đầu tháng 12 này: Ấy là việc hàng trăm người dân ở Biên Hòa, Đồng Nai đổ xô đến hôi của, đến cướp cạn giữa thanh thiên bạch nhật, khi một xe chở bia gặp nạn và hơn 1.000 két bia rơi vãi ra đường vào ngày 04 tháng 12 vừa qua. Sao không cứu giúp cho người gặp nạn, mà lại “thừa nước đục thả câu”? Sao lại mừng vui hớn hở trên sự đau thương của đồng bào mình đang lâm nạn? Trong số những nam thanh, nữ tú tham gia hôi của, hăng hái cướp bia của nạn nhân vụ tai nạn giao thông đó có bao nhiêu người đã từng tự nhận mình là con Phật? Bao nhiêu người đã từng tự nhận mình là con Thiên Chúa? Bao nhiêu người đã từng ăn chay vào những ngày sóc vọng? Bao nhiều người từng lên chùa lễ Phật? Bao nhiêu người từng đến các Thánh đường để xem lễ vào những ngày Chúa Nhật? Bao nhiêu người từng đến các điểm nhóm, để thờ phượng, để nghe lời Chúa vào mỗi ngày Sa Bát? Và bao nhiêu người là đội viên, là đoàn viên, là đảng viên đảng cộng sản, là con dân của “bác và đảng”?

Hình ảnh đất nước Philippines hoang tàn sau trận cuồng phong Hải Yến vừa qua, và hình ảnh hàng triệu người trên thế giới chung tay góp sức để cứu trợ cho dân tộc Phi khắc phục hậu quả của thiên tai và hình ảnh hàng trăm người Việt Nam hôi của, cướp bia của đồng bào mình đang lâm nạn đang nói lên điều gì?

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng” là như thế này chăng?

Bởi ai? Do đâu mà người Việt chúng ta bị biến thái để ngày càng trở nên xấu xa, gian ác và đốn mạt đến thế này?

 

 Nguyễn Thu Trâm, 8406

NGHIÊNG MÌNH THÁN PHỤC NGƯỜI DÂN XỨ PHÙ TANG!

japan-businessmen-bow-1.jpg
Cái nghiêng mình quen thuộc khi người Nhật chào khách.

Cúi nhưng không thấp

Người Nhật có thói quen gập hơn nửa người cúi chào khách.

Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không hạ mình. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.

Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên. Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là “quỳ xuống”, giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi.

Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất. Không phải phẩm chất máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục vụ của tiếp viên khiến mọi người nghĩ tốt về người Nhật. Chỉ vài phút khởi hành trễ, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi rạp người xin lỗi khách.

Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và nghệ thuật giao tiếp tuyệt vời.

japan-stewardess-2.jpg

Trung thực

Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các tài xế sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.

Sự trung thực của người Nhật in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka.

Cua-hang-Nhat-khong-nguoi-ban.jpg

Hệ thống tự tinh tiền tại siêu thị Nhật, người mua tự phục vụ, tự scan mã vạch, tự trả tiền.

Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh cho người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản.

Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách. Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển.
Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.

japan-shoppers-4.jpgKhông cần gửi giỏ xách khi đi siêu thị

No noise” – không ồn

Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn một hòn đảo nhân tạo để làm phi trường rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.

Phi trường quốc tế Kansai được xây dựng trên hòn đảo nhân tạo, cách xa khu dân cư.

Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa quảng cáo, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.

Nhân bản

Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn “để phần” 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.

Bình đẳng.

Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng.

Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.

Children-walk-on-way-back-7.jpg
Bình đẳng là điều đầu tiên các em học được ở trường.

Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, công chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.

Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên nào. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.

Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.

kabei_our_mother-8.jpg

Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.

Ở đất nước mặt trời mọc, mọi người hiểu sâu sắc lý do khiến nước Nhật tan hoang sau chiến tranh thế giới thứ 2, bật dậy mạnh mẽ trở thành cường quốc khiến cả thế giới phải nghiêng mình.

THƯ TRẢ LỜI THU TRÂM: NGƯỜI VIỆT THỜI CỘNG SẢN CAO QUÝ HAY XẤU XA ĐỐN MẠT?

Nguyễn Tuấn, Báo Tổ Quốc

Thu Trâm ơi, em đừng buồn làm chi! Anh nhớ em lắm! Ở nước ngoài mấy chục năm nay, anh vẫn thường phải trả lời những câu hỏi như thế từ bạn bè, đồng nghiệp quốc tế. Mỗi lần họ hỏi, mục đích để chuẩn bị đầu tư, hợp tác gì đó với Việt Nam, hoặc chỉ để đi du lịch, nghiên cứu về Việt Nam, anh đều phải trả lời thành thật, nhưng rõ ràng, minh bạch chứ không đánh đồng cả lũ, theo kiểu cá mè một lứa, một con sâu làm đổ cả nồi canh. Nhà mình nghèo, không nên đổ hết nồi canh em ạ. Vớt sâu ra mà ăn canh cho đỡ đói.

Anh nói với họ như sau:

Ông muốn biết về người Việt, và nước Việt Nam nào, vào thời đại nào, giai đoạn lịch sử nào? Họ thấy anh tỉ mĩ như thế nên lúc nào cũng lắng nghe. Anh nói:

Trước 1954 tại Miền Bắc và trước 1975 tại Miền Nam, người Việt có thể nói là gần giống với người Nhật Bản, Thái Lan, Nam Hàn, Singapore, Indonesia, Mã Lai…hay bất cứ một dân tộc Á Châu có đạo nghĩa nào khác, từ khía cạnh văn hóa, tôn giáo, chính trị, xã hội, kinh tế…Thật ra thì vào thời Phong Kiến, khoảng thế kỷ 18 về trước, Việt Nam còn hơn hẵn các nước láng giềng như Indonesia, Mã Lai, Thái Lan, Phi Luật Tân…ngang ngữa với Nhật Bản và Hàn Quốc…vì vào thời đó, trong khi các triều đại phong kiến Việt Nam đã xác lập những vương triều rực rỡ, hùng mạnh, có cả trường đại học (Quốc Tử Giám), với những chiến công hiễn hách chống giặc ngoại xâm như Nguyên Mông, và Đế Quốc Trung Hoa..thậm chí Hoàng Đế Quang Trung, một Napoleon thật sự của Việt Nam (chứ không phải tên tay sai bù nhìn Tàu Cộng Võ Nguyên Giáp) đã từng đánh thốc sang Tàu, khiến vua tôi nhà Thanh phải chạy dài…thì các nước chung quanh mà bây giờ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Cộng Sản Việt Nam phải thua xa, phải theo học…vẫn còn đang ở giai đoạn bộ lạc, thậm chí còn ăn thịt người như Phi Luật Tân, Nam Dương, Mã Lai…Đó là về lịch sử.

Còn về hiện tại thì sao? Người Việt, cả Nam lẫn Bắc, trước 1954 ở Miền Bắc và trước 1975 ở Miền Nam là những con người có đạo đức, đáng tin cậy, giống như bất cứ một dân tộc nào khác trên thế giới. Người Việt có một nền đạo đức cao đẹp, kết tinh của hơn năm ngàn năm văn hiến, hấp thụ đạo đức Khổng Mạnh, tam giáo (Phật,Khổng, Lão) và sau này là Thiên Chúa Giáo – sâu xa, nhờ thế người Việt trước những năm đó có các đức tính như Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, Từ Bi, Bác Ái…Đó là một dân tộc đáng tin cậy và ngưỡng mộ, như những dân tộc đáng tin cậy và ngưỡng mộ trên thế giới như Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan…

Nhưng sau 1954 tại miền Bắc và sau 1975 tại Miền Nam, những người theo chủ nghĩa cộng sản đã du nhập vào Việt Nam một chủ thuyết ngoại lai, vô thần (thực ra là tam vô – vô tổ quốc, vô gia đình và vô thần) khiến dân tộc này, lần lượt từ Bắc chí Nam đã trở thành băng hoại. Hiện nay thì trừ một số ít nhờ nỗ lực của bản thân và gia đình và tôn giáo còn giữ được những giềng mối đạo đức của dân tộc, còn lại rất nhiều người, nhất là những người cộng sản và con cháu của họ, đã biến chất, không còn là người Việt như xưa nữa: Họ có những đặc tính sau đây: Vô thần, mê tín (mới lạ chứ! Đã vô thần mà lại mê tín, có ai tin nỗi không?), bất nhân, vô lễ, bất nghĩa, vô trí, và bất tín! Họ đã mết hết lòng từ bi, bác ái mà Phật Giáo và Thiên Chúa Giáo đã truyền dạy cho dân tộc họ. Họ vô cảm, tham, sân, si vô độ, cựa một chút là đánh nhau, đâm nhau, chém nhau, bắn giết nhau. Cha con, vợ chồng , anh em, bà con chém giết nhau chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ; con trai vờ yêu con gái để phá trinh xong rồi bán sang Tàu làm gái điếm; cha, ông, chú, bác, cậu…hãm hiếp cháu ruột, cháu họ của mình; tà dâm, không chung thủy, chạy theo tiền tài, danh vọng, vật chất và tình dục mà họ xem là tình yêu…Trên không ra trên, dưới không ra dưới, toàn bộ cương thường, đạo đức đều đã trôi theo những trận cuồng phong của cuộc “cách mạng vô sản/cộng sản/hoặc xã hội chủ nghĩa gì đó và được thay thế bằng cái thứ “đạo đức” của một tên ác ôn, suy đồi là Hồ Chí Minh lấy việc giết người làm lý tưởng và sự giả dối làm phương tiện để tiến thân và đối nhân xử thế.

Nguời ngoại quốc lại hỏi: Vậy thì đến Việt Nam tôi có thể tin ai? Anh trả lời: Ông phải hết sức cẩn thận, đừng để mình mắc lừa bởi cái vỏ bề ngoài hoặc bằng cấp của họ. Những tên cộng sản bây giờ không giống như lúc chúng mới về Sài Gòn đâu. Lúc đó nhìn chúng ông sẽ phân biệt được ngay với dân Việt Nam Cộng Hòa – Miền Nam Tự Do – chúng tôi: Chúng tôi thì hồng hào, mập mạp, khuôn mặt tươi tắn, đôi mắt long lanh, sáng ngời, sang trọng, còn bọn chúng thì xanh xao, sốt rét, mặt mày láo liên, lơ láo vì dốt nát, thân hình tiều tụy vì ốm đói…nhưng hiện nay, sau gần 40 năm cầm quyền, vơ vét, ăn sung mặt sướng, no cơm ấm cật, chơi bời sung sướng, rượu chè bê bết…thì tướng tá chúng trông còn phương phi, “sang trọng, hùng, dũng” hơn những người ngoại quốc từ các nước giàu có của các ông nữa đó. Ngược lại, ông hãy đi tìm sự chân thật ở một số người còn sót lại ở Miền Nam, và có thể cũng có tại Miền Bắc, đa số nghèo, thất nghiệp, dĩ nhiên ở Miền Bắc thì hiếm hơn và cổ hơn. Nhưng hãy luôn luôn coi chừng, vì bọn chúng có thể lường gạt các ông bất cứ lúc nào!

Nghe anh giải thích tận tình và chân thực xong, người ngoại quốc chuẩn bị sang Việt Nam mới thú nhận: Ông đã bị gạt hơn 30 ngàn đô Mỹ tại Sài Gòn sau khi cho một giám đốc người Việt Nam vay khi cùng làm ăn chung. Trước khi nghe, ông chưa dám nói với anh vì sợ đụng chạm. Ông hỏi anh có cách gì lấy lại được không. Anh bảo: Quên đi cha nội! Ai bảo dại cho Việt Cộng vay làm chi! Ông có biết tiền vô túi Việt Cộng như gió vô nhà trống không? Như nước vô thùng không đáy không? Ông không thể nhờ đến luật pháp như tại nước ông, vì công an và quan tòa Việt Nam “rất bận” và họ cũng chính là ăn cướp nữa! Hiện nay tại Việt Nam đang có dịch vụ đòi tiền thuê mà cả giới giang hồ và công an đều tham gia tích cực. Chỉ cần chi cho họ 50% là họ làm thịt thằng đó liền, nếu nó không trả tiền lại. Nhưng lỡ họ làm thịt nó thì tội lắm vì những người đàng hoàng như ông đâu có muốn giết người, phải không? Thế là ông ta đồng ý và chịu bỏ qua cho khỏe óc. Nhưng bỗng nhiên ông ta quay lại nhìn anh, với một vẽ nghi kỵ, sợ hãi: Còn ông, liệu tôi có còn tin ông được nữa không, sau khi đã nghe hết những chuyện kinh tởm như thế này về dân tộc của ông? Anh bật cười, trả lời: Đồ quỷ! Mày phải tự nhận xét lấy chứ sao lại hỏi tao? Đương nhiên tao phải bảo là tao tốt chứ, như Trần Dân Tiên đó. Ông ta lại nhạc nhiên: Trần Dân Tiên là ai vậy? Anh nói: Đó là “Bác Hồ” của dân tộc Việt Nam sa dọa, biến chất tao vừa mới mô tả đó. Anh thấy ông ta rùng mình, nhắm mắt, không nói lời nào nữa!

Nguyễn Tuấn, Báo Tổ Quốc

Bài này đã được đăng trong Tác Giả Trong Nước. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s