Huỳnh Thục Vy – Viết cho Tháng Tư

Huỳnh Thục Vy
Tôi sinh trưởng sau năm 1975 và gia đình tôi không có liên quan gì nhiều đến cả hai phía trong cuộc chiến tranh Việt Nam vì thế mối tương quan tình cảm của tôi với những sự kiện lịch sử và hoàn cảnh chính trị xã hội trong cuộc chiến hầu như rất ít nếu không muốn nói là không có. Những gì ít ỏi mà tôi được hiểu biết về nó chỉ đơn thuần là kiến thức. Đứng trong vị thế đó, tôi tạm thời có thể yên tâm rằng lập trường của tôi, và những gì tôi nói ra sau đây sẽ được hiểu một cách thiện chí và không bị gán ghép hay chụp mũ. Tôi không sợ bị chụp mũ, nhưng thiết nghĩ điều đó cùng với những nguỵ biện không có lợi cho sự tiến bộ.
Gần đây, tôi tình cờ đọc được một nhận xét của tướng William Childs Westmoreland – Tư lệnh Bộ chỉ huy cố vấn quân sự Mỹ tại miền Nam Việt Nam – về tướng Võ Nguyên Giáp của quân đội Bắc Việt như sau: “Of course, he was a formidable adversary…. By his own admission, by early 1969, I think, he had lost, what, a half million soldiers? He reported this. Now such a disregard for human life may make a formidable adversary, but it does not make a military genius…”. Xin được tạm dịch là: “Dĩ nhiên, ông ta là một đối thủ (kẻ thù) ghê gớm….Với sự thừa nhận của chính ông ta, đến đầu năm 1969, tôi nghĩ, ông ta đã mất nửa triệu lính? Ông ta đã báo cáo điều này. Hiện tại, một sự coi thường mạng người như thế có lẽ sẽ tạo nên một đối thủ (kẻ thù) ghê gớm, nhưng nó không tạo nên một thiên tài quân sự….”
Dù chúng ta là ai, đứng bên nào của cuộc chiến, chúng ta cũng phải đồng ý với Westmoreland rằng, một chiến thắng quân sự dựa trên chiến thuật đẫm máu, coi thường sinh mạng binh sĩ chỉ có thể tạo nên một kẻ thù nguy hiểm chứ không tạo nên một thiên tài quân sự như nhiều người vẫn rêu rao. Câu nói này của viên tướng Hoa Kỳ làm tôi suy nghĩ rất nhiều về sự “nguy hiểm” của những người Cộng sản Việt Nam. Họ nguy hiểm bởi họ là những người luôn hành động theo phương châm “mục đích biện minh cho phương tiện”, nghĩa là bất chấp mọi thứ, miễn đạt được mục đích. Đối với tôi, nó không chỉ là lời nhận xét về tướng Giáp mà là một câu nói nêu bật lên bản chất của những người Cộng sản Bắc Việt, và cả chế độ mà họ dựng nên. Và những việc họ đã làm suốt từ những ngày đầu có mặt tại Việt Nam đến nay, từ việc “trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ” đến gần đây nhất là vụ cướp đất của nông dân đã chứng minh tất cả.
Một kẻ đối địch ghê gớm có thể được hiểu theo hai cách. Thứ nhất, đó là một kẻ thù đáng gờm, là đối thủ khó đánh bại vì có mãnh lực vũ trang, có chiến lược, chiến thuật hành động khôn ngoan… Nhưng khi nhìn xoáy vào chữ “formidable” mà Westmoreland đã dùng, tôi chú ý nhiều đến nghĩa “arousing fear”(gợi nên sự sợ hãi). Với nghĩa này, nó gần giống với “terrorise” (làm cho sợ hãi). Mà làm cho người khác sợ hãi có nghĩa là “khủng bố”. Chúng ta có thể hiểu theo hai cách về một “đối thủ ghê gớm” như tôi đã tạm phân tích ở trên. Nhưng biết đâu, cách hiểu thứ hai mới là điều mà ông tướng Mỹ kia ngụ ý? Xin hãy cho tôi tiếp tục trình bày mà tạm quên đi những mối thành kiến nào đó có thể đang dâng lên trong lòng quý vị.
Khi căn cứ vào những dữ kiện lịch sử – những điều không thể chối bỏ, những điều đã được trải nghiệm bằng chính xương máu của những người đã kinh qua cuộc chiến ấy – chúng ta sẽ có cái nhìn tường minh hơn. Riêng phần mình, với kiến thức ít ỏi về chiến tranh Việt Nam, tôi đã có thể tìm thấy những hình ảnh có khả năng “làm cho sợ hãi” của quân đội Bắc Việt qua nhiều biến cố như Tết Mậu Thân, và các “trận đánh” của đội Biệt động Sài Gòn như: “trận đánh” tàu nhà hàng Mỹ Cảnh, “trận đánh” cư xá Brinks…; và chưa kể đến những câu chuyện ghê gớm mà tôi từng được nghe những người già kể lại về vô số những “trận đánh” như thế vào trường học, khu dân cư, cầu cống….Đến nỗi, khi nghe nói quân đội Cộng sản Bắc Việt sắp vào đến ngã ba Cai Lang, thành phố Đà Nẵng, những người dân sống ở Đà Nẵng khi đó đã run cầm cập vì nghe tin đồn rằng người Cộng sản mà vào họ sẽ rút hết móng tay móng chân người dân. Đó có thể là điều sợ hãi thái quá, nhưng nó cho chúng ta thấy khả năng gieo rắc sợ hãi đến trình độ đỉnh cao của những người tự xưng là “quân giải phóng”.
Những ai đọc lịch sử, những ai có đủ lương tâm và tầm tri thức trung bình, đều thấy rằng, những cái mà quân đội Bắc Việt và những người “nằm vùng” gọi là “trận đánh” gây nhiều tiếng vang đều không nhằm vào những mục tiêu trên tiền tuyến, để giành chiến thắng quân sự trực tiếp mà đánh vào những nơi ăn chốn ở cốt để gây sợ hãi. Gây sợ hãi cho người dân nhằm làm xáo trộn xã hội, gây sợ hãi đánh vào tâm lý Quốc hội và dư luận Mỹ…. Ngày nay, ai đi qua đường Hai Bà Trưng, đều nhìn thấy “Bia chiến công trận đánh cư xá Brinks”. Cái mà người ta gọi là trận đánh thực ra là một cuộc đánh bom một nơi ở của cố vấn quân sự Mỹ ở miền Nam Việt Nam do hai thành viên Biệt Động Sài Gòn thực hiện. Điều mà họ gọi là “trận đánh” sao tôi thấy nó hao hao giống cách làm của những kẻ khủng bố Hồi giáo cực đoan, chỉ khác một chỗ là họ không tự sát. Đối với thế giới ngày nay, những kẻ đánh bom như thế thật sự là những kẻ “nguy hiểm”, “ghê gớm” .
Ngoài cái cách thể hiện “formidable” như trên, quân đội Bắc Việt còn khiến người ta sợ hãi hơn gấp bội vì sự coi thường tính mạng binh sĩ của họ. Thông thường, con người sợ hãi những kẻ thù tấn công mình một cách tàn ác, nhưng người ta sẽ kinh hoàng đến rợn người khi biết về những hành động coi tính mạng của người phe mình như cỏ rác, cốt chỉ nhằm đạt được mục đích của kẻ chỉ huy. Người Cộng sản đã lấy chính nghĩa chống giặc ngoại xâm để lừa dối, tuyên truyền, kích động hàng triệu Thanh niên miền Bắc lao vào cuộc chiến như con thiêu thân. Chúng ta được nghe nói rất nhiều về những tấm gương đầy nhiệt huyết và sự hy sinh anh dũng của những người trẻ tuổi mới chập chững vào đời. Đối với những cái chết đó, tôi không có bất cứ tình cảm tích cực nào ngoài sự thương tiếc. Cả một thế hệ người đã bị lừa gạt vì không nhận chân được bản chất của chế độ, của cái chủ thuyết mà nó rêu rao. Âu tất cả cũng chỉ là những sản phẩm lịch sử của một thời đại!
Để rồi sau cái ngày “thống nhất” ấy là những chuyến vượt biên vượt biển của hàng trăm ngàn người, và đã có cả hàng ngàn người phải bỏ xác ngoài biển khơi; là những năm tháng bao cấp, đói khổ đến cùng cực; đến nay đỡ đói khổ một chút, nhưng dân Việt ta vẫn chưa thoát khỏi thân phận làm thuê, ở đợ cho thiên hạ; đặc biệt vẫn còn cam chịu làm thần dân phục tùng các ông vua Cộng sản. Thế nhưng bất chấp cái thực tế đau buồn ấy, nhiều ngụy biện về thống nhất, về “công lao chống Mỹ cứu nước của Đảng” vẫn tồn tại ngay cả trong lớp người “có học” ở Việt Nam.
Thiết nghĩ một sự hy sinh chỉ nên có và đáng được ngợi ca khi đánh đổi với nó là một giá trị to lớn hơn. Bằng lập trường đề cao cá nhân, tôi cho rằng, mọi ý niệm: thống nhất, giải phóng dân tộc, kẻ thù…phải được đặt trong mối tương quan của chúng với những giá trị an sinh hạnh phúc thực sự của người dân. Suy cho cùng, mọi thứ bao gồm: thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, chính trị…chỉ là những phương tiện để đạt đến những giá trị nhân bản, để bảo vệ và phục vụ con người. Mọi định chế, mọi nỗ lực chính trị và xã hội đều nhằm vào cái đích đến quan trọng nhất của nó là CON NGƯỜI. Nếu mục đích cuối cùng ấy không đạt được thì mọi phương tiện kia chỉ là mưu đồ của kẻ lãnh đạo. Thật điên rồ thay cho những kẻ luôn hô hào “mục đích biện minh cho phương tiện”. Chúng ta biết rằng, việc đánh giá tính chính đáng của phương tiện tuỳ thuộc vào mối tương quan về bản chất của nó đối với mục tiêu. Nói rõ hơn, chúng ta không thể dùng một phương tiện phi nhân để giành lấy một mục tiêu nhân bản.
Kết quả là, “sự nghiệp giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước” đã không khiến Việt Nam trở nên hùng mạnh hơn, dân tộc ta trở nên kiêu hãnh hơn; mà đơn giản chỉ là biến một miền Nam trước “giải phóng” hơn hẳn Hàn Quốc, sau gần bốn mươi năm thống nhất, cùng với cả nước lẹt đẹt chạy theo sau cả Thái Lan. Nếu ta lấy cứu cánh là sự phồn thịnh của quốc gia, là an sinh hạnh phúc, là tự do nhân phẩm của mỗi một người dân làm chuẩn thì liệu sự thống nhất ấy có nghĩa lý gì?
Đó là khi vấn đề được đặt dưới lăng kính lý luận. Còn thực tế thì mọi sự đã quá rõ ràng. Cái mà người ta gọi là “kháng chiến chống Mỹ cứu nước” ấy thực chất chỉ là để giúp Trung Quốc “đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng”. Hay như Lê Duẩn từng nói: “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước XHCN, cho cả nhân loại”. Nói cho rõ ra, đó là cuộc chiến giúp cho chủ nghĩa Cộng sản bành trướng xuống Đông Nam Á theo tinh thần Quốc tế Cộng sản bất chấp tinh thần dân tộc, là giúp cho Trung Cộng dễ dàng Hán hoá một Việt Nam suy yếu sau cuộc chiến tương tàn khốc liệt.
Đã ba mươi bảy năm trôi qua kể từ ngày “giải phóng”, giải phóng miền Nam khỏi mối quan hệ đồng minh với Mỹ để trở thành chư hầu hèn mọn của Trung Cộng. Sự thống nhất, sự giải phóng đó mới đau đớn làm sao! Gần bốn thập niên đã qua đi, dấu vết chiến tranh trên mảnh đất quê hương Việt Nam đã dần phai nhạt, nhưng những tổn thương của lòng người vẫn còn hằn sâu, thậm chí ngày càng sâu hơn. Thống nhất hai vùng địa lý nhưng vẫn vắng bóng một sự Hoà hợp trong tình tự dân tộc. Vết thương cũ do cuộc tiến chiếm miền Nam chưa kịp lành thì chúng ta lại có thêm những chia cắt mới: chia cắt giữa một bên là một nhóm người cam phận làm tay sai cho ngoại bang, với một bên là những con người yêu nước không khoan nhượng; chia cắt giữa một phía là nhóm người lãnh đạo Quốc gia cùng những kẻ ăn theo cố gắng bám giữ ngôi vị độc tài để tiếp tục nô lệ hoá người dân, với một phía là những người đấu tranh và chấp nhận hy sinh cho tự do và phẩm giá con người. Tôi vẫn nghĩ rằng, một con người trở nên dũng mãnh nhờ có ý chí. Một dân tộc trở nên hùng mạnh, cũng như vậy, phần nhiều dựa vào tinh thần và khí chất. Nhưng tinh thần và khí chất ấy chẳng thể có được nếu dân tộc ấy chia rẽ. Chính sức mạnh của tinh thần đoàn kết, sự Hoà hợp dân tộc có thể góp phần giúp chúng ta tạo lập một mãnh lực mới cho dân tộc.
Chỉ e Việt Nam vẫn sẽ tiếp tục bỏ lỡ những chuyến tàu thời đại nếu trong lòng dân tộc còn có những chia cắt chí mạng như thế. Nhưng thiết tưởng, sự Hoà hợp có khả năng xoá bỏ mọi ngăn cách, hàn gắn mọi vết thương, mang mọi người Việt về trong cùng một chí nguyện chỉ có thể đạt được trên tinh thần Hoà giải thiện chí, trên quyền lợi dân tộc và trên những nguyên tắc hướng thiện chứ không phải là sự thoả hiệp với cái xấu ác. Chỉ e những người Cộng sản Việt Nam quá u mê và tham lam để khởi động một chương trình Hoà hợp, Hoà giải và thay đổi chính trị đầy tham vọng như thế. Chỉ e những người Cộng sản chẳng thể làm nổi những gì mà nhà cầm quyền độc tài Miến Điện đã làm. Chỉ e…. Bởi đến hôm nay, họ vẫn một lòng một dạ coi mối quan hệ với Trung cộng là “chủ trương nhất quán”, là “ưu tiên hàng đầu” như lời Tổng tham mưu trưởng quân đội nhân dân Việt Nam đã tuyên bố mới đây tại Bắc Kinh.
Mỗi năm tháng Tư về, bao nhiêu lễ lạt, đình đám vẫn diễn ra bất chấp mối hoài niệm về quá khứ vẫn nặng trĩu trong lòng nhiều người Việt, bất chấp mối ưu tư về tương lai đất nước vẫn canh cánh trong lòng những người có tâm huyết với đất nước. Những con người có lương tâm và tự trọng không bao giờ vui sướng được trong nỗi thống khổ to lớn ấy của dân tộc. Thử hỏi xương máu của hàng triệu con người đã ngã xuống trong cuộc chiến chỉ để tạo nên một Việt Nam thống nhất trong chia rẽ, thống nhất trong sự Hán hoá, thống nhất trong sự mất tự do và quyền làm người hay sao? Ba mươi tháng Tư – xin cầu nguyện cho tự do và nhân phẩm, cho sự Hoà hợp dân tộc và nền công lý.
Huỳnh Thục Vy
Sài Gòn, ngày 20 tháng 4 năm 2012
==============================================================================

 24 phản hồi ” Viết cho tháng Tư”

  1. Uncle Trần.VN says:
    Rất khâm phục và biết ơn cháu Huỳnh Thục Vy, thuộc thế hệ sinh sau đẻ muộn có Tấm lòngThật thà một tâm tình thẳng thắng và tinh thần Dũng cảm đã thay lời cho hàng triệu Người Dân Việt Nam yêu chuộng Tự do Công lý ở trong cũng như ngoài nước, nói lên sự thật những gì Cháu tìm tòi mà có được nhiều kiến thức đúng đắn, kiểm chứng rõ nét về những sự kiện lịch sử cuộc chiến tranh phi nghĩa, do phía Cọng Sản Bắc Việt tấn công cướp lấy được Miền Nam Tự do theo lệnh Quan thầy của Chủ Nghĩa CS với chiêu bài Giải phóng để tiến đến “Một Thế giới Đại đồng”! Cái Thiên đường mù theo như diễn tả mà Bà Dương Thu Hương và một số Đồng Rận CS trong ban Tuyên giáo Trung ương sau ngày 30/4/1975 trong đó có Đại Tá Bùi Tín, Hoàng Minh Chính, Trần Anh Kim v.v. Những người nầy và nhiều Trí thức Miền Bắc mà tôi được tiếp cận, không hẵn họ hồ hởi với cái ngày 30/4/75 đâu, như linh cảm rằng đàng sau cái chiến thắng Thần thánh đó còn có cái gì bí ẩn?. Suy cho cùng 30/4/75 thì Đảng CSVN nên chọn ngày buồn hơn là vui, vì đó chính là: “Ngày báo tử cho Chủ Nghĩa Cọng Sản Liên Xô & Đông Âu” sau nầy. Đánh sập luôn Khối Hiệp Ước Vacsava một Liên minh quân sự đầy hung hãng với nhiệt huyết CNCS tôi luyện để đối đầu với NATO (Liên phòng Bắc Đai Tây Dương) Đã và Đang Tồn tại phát triển hùng mạnh vững chắc đến ngày hôm nay. Ngược lai, mĩa mai thay 30/4/75 là ngày Vui lớn của Chính quyền và Nhân Dân Mỹ, vì được rút chân ra khỏi cái thế “Gà Quấn dây tóc” Trở về với quyền lợi của một Hiệp chủng Quốc. Một cách thay đổi tư duy trong Chiến thuật toàn cầu của Mỹ đó là thọt tay vào hệ thống kinh tế nghèo nàn lạc hậu và què quặt của các nước Đầu Sỏ Cọng Sản để khuấy chơi. Ngày nay Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn và Cuba chỉ còn lại trên danh nghĩa CS, nội tình thì môi hở răng rụng, trong nước trên bảo dưới không nghe, mạnh được yếu thua Nông Dân bị các Vua địa phương Cướp đất, Công Nhân bị bóc lột tận cùng không đủ sống, chuyên chính vô sản biến mất, nhiều Tỷ phú, Đại gia mọc lên như nấm thi đua đầu tư qua Mỹ thủ tục dễ dàng thuận lợi, tài sản và giá trị Con người được tôn trọng, một rừng luật được áp dụng rất khoa học thi hành trình tự triệt để, tự do về mọi mặt. Ngày nay Hoa Kỳ đang thu nhiều lợi lớn từ những tayTư bản đỏ chạy chính sách tẩu tán tài sản, ít ra phải trả tiền cho con cháu Du học.
  2. nvtncs says:
    Sau đây là sự thật về nội chiến 1954-1975:
    -Chắc chắn là Mỹ không phải thực dân như Tây, vào Nam VN để bóc lột dân ta.
    Mỹ giầu mạnh và tân tiến nhất thế giới về khoa học và kỹ thuật. sự giầu mạnh của họ từ trong kỹ nghệ nặng và tầm năng sản xuất của nền kinh tế chứ không dựa vào sự bóc lột các nước khác.
    – Mỹ chính là đất thuộc địa và chống tư tưởng thuộc địa của Anh, Pháp.
    – Mỹ không có đất thuộc địa và trả nền độc lập cho Phi Luật Tân, qua hòa bình và đàm thoại.
    – Mỹ không bao giờ có ý định lấy VN làm đất thuộc địa của Mỹ, như Tây.
    – Nếu VN xin làm tiểu bang thứ 51 của Mỹ, Mỹ sẽ từ chối.
    – Mỹ không cần bóc lột VN để làm giầu; Mỹ quá giầu, VN quá nghèo và lạc hậu.
    – Mỹ không những không bóc lột Đức, Nhật, Nam Hàn, mà còn giúp những nước đó trở nên giầu mạnh sau thế chiến thứ hai.
    Mỹ cũng đã trả lại nền độc lập cho Đức và Nhật rất sớm sau thế chiến.
    – Mỹ chỉ rục rịch muốn rút quân ra khỏi VN vì ở Mỹ lớp trẻ biểu tình phản đối chiến tranh VN và trốn quân dịch.
    – 17 triệu dân Nam không phải là ngụy vì như thế thì nửa nước là ngụy, vậy thì ngụy hơi nhiều đấy. Thật ra thì ai không theo CSVN là ngụy hết.
    – Hội đàm hòa bình Paris năm 1973, Mỹ rút quân ra khỏi Nam VN nhưng CS bắc việt vẫn tiếp tục chiến tranh ở Nam VN.
    – Hơn thế nữa, tuy rằng Mỹ đã rút quân khỏi miền Nam, nhưng quân đội CS bắc việt vẫn được giữ quân chính quy bộ đội ở Nam VN.
    – Từ năm 1954 đến năm 1963 không có quân Mỹ ở VN, ngoài cố vấn quân sự.
    Và quan trọng hơn hết là, chính CS bắc việt biết rõ tất cã những sự thật kể trên đây. Một người CS như Nguyễn Cơ Thạch chắc chắn phải biết những điều này.
    Dựa vào những sự thật kể trên, ta thấy rằng CS bắc việt đòi “giải phóng Nam VN là một sự lừa bịp không lồ dân bắc việt.
    Và nội chiến 1954-1975 là một cuộc chiến tranh thừa thãi, không cần thiết, không phải để giải phóng dân Nam, mà thật sự là để CS bắc việt làm chủ toàn phần nước VN.
    Đó là một cuộc chiến tranh làm nước kiệt quệ và chia rẽ lòng dân.
    Bao nhiêu triệu người lớp trẻ chết để làm gì? để có 37 năm vừa qua, đất nước nghèo nàn, gái việt cởi truồng phô bầy thân thể kiếm chồng ngoại quốc, các ông lớn mua Rolls Royce chạy, xây sân Golf, khách sạn năm sao, trong khi dân đói rã họng, rách rớt mùng tơi, ở ngoài thì Tầu Cộng lấy biển đảo, nhiễu sách ngư dân, thì sự hy sinh sương máu của 4, 5 tiệu người dân VN, có bõ không? Có đáng không?
    Bõ lắm chứ; vì dân thì kệ xác nó; nhưng đảng viên cao cấp thì sướng hơn những nam xưa nhiều lắm lắm chứ.
    Mhưng mà thật sự cũng chẳng sướng đâu, vì những kẻ thất học như chúng làm sao biết định nghĩa của chữ “hạnh phúc” là gì!
    Tiền nhiều, quyền hành, nhà cao, cửa rông nhưng trong đầu vẫn rối beng ra, và rỗng tuếch ngoài vài cái mánh khoé ranh vặt.
    Đó là cách mạng của lớp mù chữ; Tây gọi cái soi-disant “cách mạng” đó là une jacquerie.
  3. nt says:
    Formidable, không những Võ Nguyên Giáp mà cả lủ CS BV như HCM, Phạm v Đồng, Lê Duẫn, Lê Đ Thọ,… là bọn quĩ đỏ đã thiêu đốt bao nhiêu thế hệ thanh niên miền bắc vì chỉ chứng minh cho Tàu,
    Nga và CS quốc tế họ là nô lệ. Bây giờ họ làm gì để rửa dết nhơ đó, phải chăng Miến Điện đã mở
    đường cho họ hay toàn dân với sự bất khuất của dòng máu Việt mà quét họ đi và xây dựng lại nước Việt cho con cháu ngày mai.
  4. Thai Duong says:
    Cảm ơn cô Thục Vy vì một bài viết thật suất sắc .
    Cô đứng ngoài cuộc chiến mà có những nhận xét rất chính xác .
    Gia đính họ Huỳnh đáng được ca ngợi .
  5. Khanh H. says:
    Quote: “.. Ba mươi tháng Tư- xin cầu nguyện cho tự do và nhân phẫm, cho sự hòa hợp dân tộc và nền công lý “.
    Bỡi thế cho nên -tên đặc công hãi ngoại- MC Nguyễn ngọc Ngạn và bộ sậu mới tổ chức ngày vui ca hát tại thành phố Berlin.
  6. nguyen ha says:
    Những ai có “trái-tim Dân Tộc”không thể không biết Ngày 30/4 là ngày” Bi-thảm của Dân-tôc”,và ngày” Dau-thương “của con _dân Miền Nam! Xin ai dừng hỏi tại sao?? Câu nói của TT VVK”hàng triệu người vui và hàng triệu người buồn”.,dã chứng minh diều dó! “Một con ngựa dau,cả tàu không ăn cỏ”,huống chi dây cả”nửa chuồng ngựa”dau,làm sao mà “ăn cỏ “dược hở Bạn!! Súc-vật còn biết nổi dau chung,há gì con người!
    Nhìn những “tua”du-lịch trong nước vào ngày 30/4 nở rộ,mà lòng ngao-ngán! nhìn Nguyễn ngọc Ngạn với nụ-cười “hợm-hỉnh’ trên tờ quảng cáo”nhạc Mừng-xuân”ở Berlin,mà buồn-nôn!,thì té ra trên Hành-tinh nầy
    vẩn còn có một Dân-tộc “bán-khai” thua Súc-vật”. Cho tôi gởi dến Cô Thục-Vy lời ngưởng mộ,”một tiếng
    hát “cất lên từ Dêm-den./
  7. Vũ Đức Khanh says:
    “… Tôi vẫn nghĩ rằng, một con người trở nên dũng mãnh nhờ có ý chí. Một dân tộc trở nên hùng mạnh, cũng như vậy, phần nhiều dựa vào tinh thần và khí chất. Nhưng tinh thần và khí chất ấy chẳng thể có được nếu dân tộc ấy chia rẽ. Chính sức mạnh của tinh thần đoàn kết, sự Hoà hợp dân tộc có thể góp phần giúp chúng ta tạo lập một mãnh lực mới cho dân tộc. Chỉ e Việt Nam vẫn sẽ tiếp tục bỏ lỡ những chuyến tàu thời đại nếu trong lòng dân tộc còn có những chia cắt chí mạng như thế. Nhưng thiết tưởng, sự Hoà hợp có khả năng xoá bỏ mọi ngăn cách, hàn gắn mọi vết thương, mang mọi người Việt về trong cùng một chí nguyện chỉ có thể đạt được trên tinh thần Hoà giải thiện chí, trên quyền lợi dân tộc và trên những nguyên tắc hướng thiện chứ không phải là sự thoả hiệp với cái xấu ác… Ba mươi tháng Tư- xin cầu nguyện cho tự do và nhân phẩm, cho sự Hoà hợp dân tộc và nền công lý…”, trích Huỳnh Thục Vy.
    30/4 … Một lễ kỷ niệm đau lòng của Việt Nam, Vũ Đức Khanh đã viết: “…Rất khó để có thể tưởng tượng rằng dĩ vãng sẽ là dĩ vãng, và tất cả sẽ được tha thứ. Sẽ có những cá nhân cảm thấy rằng các nhà lãnh đạo của Việt Nam phải trả lời cho những tội lỗi, có thật hay tưởng tượng nên, của họ. Và những người lãnh đạo này có lẽ cũng nên phải trả lời. Nhưng loại công lý ô hợp phá phách sẽ không được phép thay đổi các quy định của pháp luật. Để Việt Nam thực sự di chuyển về phía trước, đầu tiên là phải làm hòa với quá khứ của mình và phải chứng nghiệm một giờ phút thanh tẩy. Mặc dù về chính trị và lịch sử khác nhau, một ví dụ để học theo là Ủy ban Sự thật và Hòa giải của Nam Phi sau khi kết thúc chủ nghĩa phân biệt chủng tộc. Xin nhắc lại là, tuy sự khác biệt ở Việt Nam và Nam Phi là rộng lớn, nhưng một ủy ban như vậy có thể giúp chữa lành vết thương cũ. Ủy ban ấy sẽ không mang được công lý đến với những tội ác trong quá khứ, nhưng có thể mang lại ánh sáng sự thật. Nó có thể mang đến sự minh bạch mà trước đây không từng có được. Một ủy ban như thế có thể sẽ không được tất cả mọi người chào đón, nhưng đeo bám quá nhiều vào quá khứ sẽ không giúp một nước Việt Nam mới tập trung đuợc vào việc xây dựng lại cho tương lai…”
    30/4 … Một lần nữa, tôi nguyện cùng em Huỳnh Thục Vy xây dựng lại mái nhà Việt Nam tự do, nhân bản và dân tộc trên những đổ nát, hoang tàn hằn sâu dấu vết hận thù, chia rẽ của quê hương.
  8. butnua says:
    Cháu Vy ơi.
    Bài viết quá hay nhất là câu kết:
    “Mỗi năm tháng Tư về,bao nhiêu lể lạc đình đám vẫn diển ra bất chấp mối hoài niệm về quá khứ vẫn nặng truỉ trong lòng nhiều người Việt,bất chấp mối ưu tư đất nước vẩn canh cánh trong lòng những người có tâm huyết với đất nước.Những người có lương tâm và tự trọng không bao giờ vui sướng được trong nổi đau khổ to lớn ấy cuả dân tộc.Thử hỏi xương máu cuả hàng triệu con người ngã
    xuống trong cuộc chiến chỉ để tạo nên một Việt nam thống nhất trong chia rẽ,thống nhất trong sự Hán hoá,thống nhất trong sự mất tự do và quyền làm người hay sao?Ba mươi tháng tư-Xin cầu nguyện cho tự do và nhân phẩm,cho sự Hoà hợp dân tộc và nền công lý”
    Xin được gởi đoạn kết cuả cô bé Thục Vy đến nhà đại văn sỉ ,Emxì Nguyễn Ngọc Ngoạn như một bài học nhập môn “làm người có lý trí”.
    Cám ơn Thục Vy nhiều lắm.Chúc cháu và gia đình gặp nhiều may mắn trong cuộc sống cuả thời đại ưu việt CHÁMÓ
  9. Hàn-Giang says:
    “Những con người có lương tâm và tự trọng không bao giờ vui sướng được trong nỗi thống khổ to lớn ấy của dân tộc.”
    Hả? Ai dám bảo “chú Ngạn” mình như thế? Ồ, sorry, mình lộn, bài này nói về các đồng chí cộng phỉ nhà mình, không về chú Ngạn!
  10. tam dat says:
    Tâm đắc và tâm phục tư tưởng của một người trẻ Thục Vy hướng đến sự tồn vinh của dân tộc và quê hương .
    Đãng Cộng Sản Việt Nam đã lộ nguyên hình là tập đoàn ức hiếp dân lành, bán tài nguyên và đất nước cho ngoại nhân, quỵ lụy Tàu cộng để sống còn . Những ý tưởng thiện lành, công bằng , nhân bản đượm tính kiên cường của những người trẻ như cháu Thục Vy rất cần thiết để nuôi dưỡng ý chí hào hùng , không khuất phục bạo quyền như của Hai Bà Trưng, Trần Quốc Toản, Nguyễn Trải, Quang Trung, Trần Văn Bá …
  11. T. says:
    Ước chi đại đa số thanh niên, thanh nữ Việt Nam đều tìm đọc bài này thay vì tìm vui trong men rượu, khói thuốc. Cũng mong những “tu sĩ” ở trong và ngoài nước học được suy nghĩ của cô Huỳnh Thục Vy để biết thương xót bênh vực những tín hữu của mình và biết yêu nước nhưng không yêu Xã Hội Cướp Ngày (XHCN).
  12. CôngĐài says:
    Đọc bài viết của cô HTVy, viết cho tháng tư với những cảm-nghĩ cá-nhân. Dĩ-nhiên tuy khách-quan vì không kinh-nghiệm, cá-nhân không dính-dáng nhiều đến những thăng-trầm của đất nước VN từ 1975 trở về trước nên sự trình-bày phản-ảnh nét trung-thực ; nhưng vẫn có chút chủ-quan – vì gia-đình, cha mẹ, thân-nhân gần-gủi có liên-đới đến những chế-độ tại VN trong thời-điểm trên ; vì dựa trên những tìm-hiểu qua sách báo, tin-tức cập-nhật qua internet, qua người kể trực-tiếp, mà những thứ này dù thể-hiện nhiều khuynh-hướng khác nhau, vẫn khiến người nghiên-cứu tìm đọc có suy-nghĩ, có cố-gắng vô-tư cách mấy, vẫn ít nhiều chủ-quan. Cái point của cô là ở phần chót, mong một sự đoàn-kết, một sự hòa-giải hòa-hợp dân-tộc, nhưng thực-trạng của hai phía vẫn chưa thể – và cũng có thể là không thể – hàn-gắn được. Việc cô cho rằng CSVN vẫn còn nặng nợ với Trung-quốc qua lời tuyên-bố của Tổng tham mưu trưởng quân đội CSVN chỉ là một speculation, vì CSVN có tuyên-bố gì, thì cũng không hẳn như vậy. Cô không thấy chúng đang chuẩn-bị cho một cuộc chiến đó sao ? Cả hai bên, Trung-quốc và chính-quyền CSVN. Vậy cô mới canh-cánh trong lòng, không vui được trong mùa tháng 4 này – dù rằng có người vẫn vui vì họ cho đó là niềm vui ‘ Đại thắng mùa xuân ‘, để có những tổ-chức ca-hát, trình-diễn mua vui, để có những người tìm vui. Tôi nhớ có đọc một phản-hồi ở một bài nào đó của Trung Kiên ; anh ấy nói cũng có lý rằng khi hướng về tháng tư đen, bỏ hết buồn đau mà chỉ dành nỗ-lực cho công-cuộc tranh-đấu chống tập-đoàn lãnh-đạo CSVN. Dĩ-nhiên lý-lẽ thì vậy, nhưng con người, nhất là những người Tị-Nạn Cộng-Sản, mất nước, mất đi những hoài-bão, mất nhiều người thân, chiến-hữu chí-thiết, còn nhiều tình-cảm, làm sao tự-dối để có thể nói đã quên tất cả rồi. Tuy nhiên, chúng ta có thể mượn câu nói của bất kỳ ai, nhưng xét hợp-lý , nhưng sửa-đổi chút ít ‘ Biến đau-thương thành hành-động, bằng nung-nấu tinh-thần tranh-đấu nhằm giải-thể chính-quyền đảng-trị CSVN ‘. Tôi muốn trở lại ý-tưởng mà cô đề-cập ở phần đầu. Đó là cách thí-quân của Võ Nguyên Giáp nói riêng, của việc coi thường mạng sống sanh-linh nói chung của tập-đoàn lãnh-đạo CSVN – và cũng của CSQTế – nói chung. ‘ Cứu-cánh biện-minh cho phương-tiện ‘ dù không được hoan-nghênh trong Cơ-đốc-giáo nói riêng, có thể được dùng trong giáo-lý của một số tôn-giáo, tuy nhiên đó chính là ý-nghĩa đúng-đắn của cứu-cánh, là chân-lý – là đạo, là Jesus Christ trong Cơ-đốc-giáo nói riêng – là tuyệt-đối. Nhưng với thế-tục, với chính-trị, thì ‘ cứu-cánh ‘ chỉ mang ý-nghĩa tương-đối, thường là chủ-quan mà người, tổ-chức áp-dụng câu đó nhằm để bảo-vệ tính-cách chính-nghĩa cho đường-hướng họ theo. Vậy cứu-cánh của CSVN không nhất-quán. Khi còn trong bóng tối, thì hô-hào giải-phóng dân-tộc, v.v.., khi công-khai và cần trợ-thủ của Liên-xô cũ, Trung-Cộng thì đường-lối của họ là quốc-tế vô-sản, khi thế-lực được củng-cố như hiện nay và đa-số tập-đoàn lãnh-đạo CSVN đã trở thành những ‘ đại-tư-bản đỏ, tư-bản đỏ ‘ thì chúng không còn ‘ cứu-cánh ‘ nào hơn là tham-quyền cố-vị, sống chết để bảo-vệ quyền-lực, tiền-của vơ-vét từ tài-sản đất nước, từ bóc lột dân nghèo, v.v..CSVN đạt được nhiều thắng-lợi có tính-cách giai-đoạn trong việc dùng bạo-lực, hy-sinh không thương-tiếc mạng sống mọi người – kể cả dân lành – là điều mà những chế-độ VNCH không làm được. Không phải những cấp chỉ-huy, lãnh-đạo dân-sự, quân-sự VNCH không biết, mà chính lương-tâm họ không muốn làm, và cũng vì họ không làm được, vì đó là chính-thể tự-do, dân-chủ mà người dân có tinh-thần tự-giác, tôn-trọng pháp-luật hơn là bị áp-đặt độc-tài như dưới CSVN đảng-trị. Cũng nhân bài viết này, tôi được nhắc đến một bài viết khác cách đây ít ngày về việc ông Dương văn Minh. Ông DVM bị lên án vì sự kêu gọi quân, dân VNCH đầu hàng ngày 30/04/1975. Những người sống ở Sàigòn thời-điểm đó có thể cám ơn ông DVM vì tránh được một cảnh giết chóc đẩm máu có thể – và hẳn – xảy ra tại Sàigòn. Nếu một người khác, ví-dụ cố Thủ-tướng , hay cố Tổng-thống vài ngày của VNCH Trần văn Hương cũng ra một lệnh đầu hàng, thì dư-luận hẳn khác. Vì rằng ông DVM dù có thể có lòng thương-xót muốn tránh cuộc đổ máu, nhưng quá-khứ, lý-lịch của ông không biện-minh nỗi thiện-ý – nếu có – trong lời kêu gọi đầu hàng. Chính vì điều này mà tôi đã chẳng đóng-góp ý-kiến phản-hồi cho bài đó.
    Tóm lại, những cảm-nghĩ của cô HTVy tuy chưa sâu-sắc lắm, nhưng thể-hiện tính trung-thực trong sự khôn-ngoan, bố-cục chặt-chẽ, mở đóng cách thích-hợp của toàn bài viết. Nhất là tuy cô không đề-xuất một kết-luận rõ-ràng vì tuy sự đoàn-kết, sự hòa-hợp, hòa-giải cô mong ước nhưng ‘ chỉ e những người CSVN quá u-mê, tham-lam…Chỉ e..’, nghĩa là thực-trạng VN cho thấy việc cô mong-ước khó, mà cũng là không có thể, thành hiện-thực, để ngầm cho chúng ta thấy được ý-kiến chung rằng chế-độ đảng-trị tại VN bởi CSVN phải bị giải-thể là giải-pháp hữu-hiệu nhất. Để kết-luận phần phản-hồi này, những ngày đen của tháng 4 đen của 1975 mà nỗi đau của tuyệt-đại-đa-số những người Việt TNCS không thể dễ-dàng bị, hay bị làm xóa-mờ, là động-lực cho những người này – không vì thù-hận, nhưng vì quá kinh-nghiệm biết được bản-chất thực-sự của CSVN nói chung – cho nỗ-lực hổ-trợ công-cuộc đấu-tranh của đồng-bào quốc-nội nhằm giải-thể chính-quyền đảng-trị CSVN.
  13. dân quê says:
    1 bài viê’t cho thâ’y tâ`m nhìn và ly’ luân cua 1 nguòi trung niên thê’ nhung lai là 1 cô ga’i chua dê’n 30 tuô~i thât làm tôi khâm phuc, hon hañ nhuñg Dai Gia Tri’ Thu’c (tiê’n s~i papier)mà khi viê’t vài bài Phañ Biên vâñ luôn viên dâñ Ma’c, Lê hay (ba’c) Hô` dê~làm khiêng che cha’n, không biê’t khi doc duoc bài viê’t này ho co’ ca~m thâ’y hô~then mà cu’i dâù …
    Râ’t ca~m phuc cô, Huỳnh Thục Vy a .
  14. Hoa Mộc Lan says:
    Bài viết quá hay. Cám ơn Thục Vi
    Bài viết làm gợi lên ước mơ: ước gì có nhiều thêm Thục Vi, ước gì bọn Cọng sản đọc được bài viết này trước khi phán: bọn phản động, bọn diển tiến hoà bình.
    Hãy để dành đạn lại Thục Vi,
    Hãy đừng hy sinh khi chưa đến lúc
    Vn cần Thục Vi, nhiều Thục Vi cho ngày nào đổi mới
  15. Pham says:
    Một bài viết quá hay. Nếu đa số những người Việt có cùng suy nghĩ như Huỳnh Thục Vy thì chúng ta có còn hy vọng một tương lai tươi sáng hơn cho VN.
  16. Ta Tốn says:
    Bài viết thật là tuyệt ! Chú ( xin được xưng là chú , cho thân mật ) thật là ngưỡng mộ cháu Huỳnh Thục Vy .
  17. Vo Trang says:
    Cô Hùynh Thục Vi viếtrất hay: Những người CSVN đã xữ dụng phương châm “cứu cánh biện minh cho phương tiện”.
    Nhưng nếu bình tâm để đối chiếu với lịch sữ và nhìn về tương lai người ta vẫn không thể hiểu cứu cánh của người CSVN là gì? Nếu ngọn cờ XHCN đựợc thấy như là 1 thiên đường đang bị cả thế giới chối bỏ thì sự thành tựu của cuộc đấu tranh cho độc lập dân tộc và thống nhất quốc gia như họ rêu rao, dù cho đã qua 40 năm, chỉ được chứng minh qua sự giàu sang 1 cách vô lối của tập đoàn lãnh đạo và thân nhân, phe đảng của họ – những người đại diện cho giai cấp vô sản, đứng ngoài và phía trên của xã hội, nhân dân và pháp luật.
    Đất nước Việt-Nam giờ đây chỉ còn có thể hiểu là 1 chiến lợi phẩm của đảng CSVN. Phải chăng đây mới chính là cứu cánh cuối cùng của những người này?
  18. D.Nhật Lệ says:
    Với bài này trong những loạt bài về chính trị,cô H.T.Vy đã chứng tỏ có trí suy luận sâu sắc làm tôi hết lòng
    cảm phục và nuôi hy vọng vào những người trẻ có tinh thần yêu nước yêu dân như cô HTV.Cô xứng đáng
    là “đệ tử chân truyền” của hai nhân vật lịch sử kiệt xuất Quảng Nam nổi tiếng về lý luận.Đó là hai cụ Phan
    Chu Trinh,nhà yêu nước vĩ đại và Phan Khôi,nhà báo lừng lẫy hay một “chuyên gia bút chiến”.
    Bình luận đầy thuyết phục của cô HTV.làm tôi nuôi hy vọng vào sự bén nhậy của lớp trẻ nhưng thực ra,tôi nghĩ không được lạc quan như thế mà trái lại,tôi vô cùng thất vọng gìới trẻ VN.trong nước hiện nay.Cũng thi hành chính sách RU NGỦ như Pháp thực dân,nhà cầm quyền csVN.đang đầu độc giới trẻ bằng những cuộc thi hoa hậu đủ loại,những trò giải trí nhảm nhí,những bản tin hạ cấp khai thác chuyện gái ‘chân dài’ với nào lộ hàng,nào tụt váy,nào yêu đại gia v.v. và v.v. Ngay cả báo Giáo dục VN.là báo dạy dỗ học sinh
    và sinh viên nhưng lại cổ xúy dùng từ tiếng nước ngoài như họtgirl,miss …thay vì nâng cao trí tuệ,khuyến
    khịch học cho giỏi thì báo chú tâm đi… tìm hoa khôi,miss từ Đại học này đến Trường cao đẳng nọ.
    Nói như Nguyễn Gia Kiểng có phần xác đáng,đó là người csVN.đã và đánh gục tinh thần yêu nước và
    phẩm giá của dân tộc VN.khiến họ không còn sức để cứu nước.
    Đúng là thời mạt vận của nước và dân ta giữa thế kỷ 21 !
    Cám ơn ý chí kiên cường và bầu nhiệt huyết của cô HTV.
  19. vohoan says:
    HUYNH THUC VI là một con gái còn rất trẻ đả viết nhiều bài rất sâu sắc.
    Nếu đất nước đả thống nhứt ” độc lập, tự do, hạnh phúc ” mà người dân của nó không được hưởng hạnh phúc tự do thì độc lập tự do đó có nghỉa lý gì ?
  20. Hung Cali says:
    Bai viet rat hay, cam on Huynh Thuc Vy, cau chuc gia dinh co luon binh an.
  21. Mr. Nguyen says:
    Chau Huynh-thuc-Vy la mot phu nu Viet Nam can dam.
  22. Vân Giang says:
    Điểm lại lịch sử Việt Nam ,bắt đầu từ thời Pháp cho đến ngày nay ,người ta thấy có những điều bất thường trái khoái.Việt Nam thời Pháp tuy bị Pháp đô hộ nhưng trong nước không có chiến tranh,không có chết chóc tính dân không chia rẻ.Thế rồi Hồ chí Minh và đảng ông xuất hiện với chiêu bài giải phóng dân tộc:chiến tranh bùng nổ ,đổ nát chết chóc.Năm 1954 Việt Nam bị chia đôi do hiệp định Geneve và hai miền bắt đầu phân chia ,đối đầu hiềm khích nhất là miền Bắc do chủ trương nhồi sọ hận thù và giai cấp của đảng cộng sản.Chiến tranh bắt đầu lác đác bùng nổ vào năm 1960 ,dữ dội nhất vào các năm 1968,1972 và kết thúc năm 1975 sau biết bao tang thương ,đổ nát.Sau khi dùng chiến tranh để thống nhất đất nước và dùng cách cai trị độc đoán cho đến bây giờ,đảng cộng sản đã tạo ra những gì cho Việt Nam : một dân tộc trở nên chia rẻ dữ dội hơn vì sự khác biệt vì chính kiến lý tưởng,gốc gác(điều này do chính cách cai trị nhồi sọ mà ra); một đất nước tục hậu nghèo khổ mà cho đến bây giờ vẫn xà quây xà quây trong sách lược xây dựng đất nước khiếnViệt Nam lại càng lệ thuộc nước ngoài để tồn tại(vay mượn,mời gọi đầu tư,cho thuê tài nguyên,sức lao động).Do vậy Việt Nam thật sự không có độc lập tự lập được.Sau khi thống nhất,nước Việt ngắn đi do phải cắt đất cho Tàu .Thế còn dân tình thì sao ? Sau 1975,tính dân ngày càng gian xảo,vô kỷ luật,vọng ngoại,ưa nói dối do phải luồn lách quá nhiều để tranh sống.Guồng máy tuyên truyền của đảng thường nói một câu mà khiến người ta có thể nghĩ theo nhiều cách.Đó là câu “nhờ Bác và đảng mà dân ta mới được như ngày nay ” !
  23. Nguyễn Tấn Trung says:
    Góp ý về một giải pháp hòa bình, nhân từ, ổn định, công chính cho dân tộc Việt nam
    1 – Thực thi chính sách đại đoàn kết dân tộc :
    a – Các tôn giáo,các đảng phái chính trị không CS phải cam kết không kình chống lẫn nhau và phải tôn trọng quyền sinh tồn và quyền tự do của đảng CSVN
    b – Đảng CSVN và các đảng chính trị khác cùng mọi tôn giáo trong nước cùng ngồi lại tìm một giải pháp hòa bình ổn định hợp tình hợp lý nhất cho đất nước việt nam, Trong đó phải có những điều khoản: Ân xá cho mọi đảng và mọi người có lỗi lầm, có sai trái, có chém giết lẫn nhau do ý thức hệ chính trị gây ra, những người đó được coi như vô tội để được sống hài hòa tự do công bằng trong xã hội mới, Không bị ngược đã không bị cô lập, không bị trả thù nếu chẳng may thất cử hay thất thế , Ngghĩa là cũng được sống yên bình và bình đẳng như mọi công dân khác
    c – Ðảng CSVN phải từ bỏ mỵ dân, gian dối, độc tài, toàn trị, Phải tôn trọng tính chất đa nguyên của xã hội, Phải tôn trọng quyền sống và quyền tự do của mọi người, phải trả lại quyền làm chủ đất nước cho toàn dân .
    d – Những điều khoản ân xá và bảo đảm tự do, bình đẳng cho những người có sai lầm do quan điểm chính trị trong quá khứ phải được mọi tôn giáo, các chính đảng chấp thuận và phải có chứng kiến, có bảo đảm của Liên Hiệp quốc
    e – Chính phủ VN phải phục hồi danh dự cho bất cứ ai bị bôi xấu bị vu oan do ý thức hệ chính trị gây ra.
    f – Chính phủ VN phải bồi thường theo khả năng thực thế của đất nước những mất mát thiệt hại do ý thức hệ chính trị trước đây gây ra .
    g – Quốc kỳ, quốc ca và huy hiệu Tổ quốc phải do quốc hội quyết định mỗi 5 năm một lần, đến lần thứ 3 thì coi như cố định. …
    h – Tượng Bác Hồ nơi công cọng phải được gở bỏ , Những người CSVN có quyền chưng bày ở chổ riêng tư, nhưng tốt hơn hết là quen vào thùng rác cho tiện, để các nạn nhân của bác Hồ sớm quên đi những điều đau thương thống khổ, vì sự thật tượng Bác Hồ cũng giống như tượng Lê Nin của Nga, tượng Mao của Tàu, tượng Kim Nhật Thành, Kim chánh Nhật, Kim jong Un của Bắc Hàn, tượng Pon Pot của Mên.., Trong những nuớc độc tài toàn trị: Một tên bệnh hoạn nhát gan không dám đi máy bay sợ chết như Kim Chánh Nhật vẫn được phong lãnh tụ vĩ đại! Một công tử bột chỉ biết ăn chơi biến vân động chưa hề cầm quân ngày nào như Kim Jong Un vẫn được phong làm Đại tướng, Một anh gian xảo, đầy thủ đoạn đã cướp của giết người quá nhiều, đã làm toàn dân khốn khổ, đã làm đất nước tan hoan như thằng Bác Hồ mà vẫn được tôn làm siêu nhân! làm cha gìa dân tộc ! Có phải là trò hề đáng ghê tởm không ?.
    Chúng ta hãy mạnh dạng từ bỏ cái sai lầm ở quá khứ, Hãy sống lành mạnh ngay thật ở hiện tại và hãy ngẫn cao đầu hướng vê tương lai tươi sáng .
    2 – Xây dựng một nhà nước pháp quyền, dân chủ, tự do: của dân do dân và vì dân, có nhiệm kỳ hợp lý vừa đủ.
    a – Chính phủ hiện thời hay lâm thời phải tổ chức bầu cử thật sự tự do công bình trong sạch, có quốc tế giám sát để bầu ra một chính quyền hợp pháp, hợp lòng dân, có tính chất phân quyền, có nhiệm kỳ hợp lý, thật sự của dân do dân và vì dân .
    b – Những người đại diện cho dân phải xây dựng một hệ thống luật pháp cho công bằng, cho thực tế, cho phù hợp với những điều tự nhiên, hợp với lòng người, hợp với sự hài hòa và tiến bộ của xã hội trong đó có những điều răn đe trừng phạt nặng những người gian dối, nịnh bợ đút lót, tham ô, lạm quyền, độc ác và khuyến khích khen thưởng trọng dụng những ai có lòng tốt, có thực tài, có thiện chí phục vụ xã hội .
    c – Chính phủ VN phải thực thi luật pháp nghiêm minh, công bằng, vô tư … cho mọi công dân trong mọi trường hợp, đòi hỏi chính quyền đó phải có phân quyền và trách nhiệm rõ rệt: Các nghành lập pháp, hành pháp, tư pháp và tự do ngôn luận báo chí phải có thực quyền và độc lập với nhau, những người cầm cán cân công lý phải có đức, có tài, có chuyên môn, có nhiệt lòng, có thực quyền không bị hành pháp chi phối để bảo vệ những người thất thế không bị hận thù, để trừng trị nghiêm khắc những người gian dối, độc ác, nịnh hót, đút lót, tham ô, lạm quyền, để khuyến khích, khen thưởng, trọng dụng những ai tốt có thực tài có thiện tâm với xã hội v.v.
    * Độc đảng toàn trị dù là Cộng sản hay không cộng sản vẫn là cơ nguyên làm lãnh tụ trở nên độc tài, tự phong làm Thánh sống, coi dân như nô lệ , Vẫn là cơ nguyên làm cán bộ nhà nước trở nên kêu căn, hách dịch, tham ô, lạm quyền, bất công, thối nát,chiếm dụng của công, cướp của người cô thế,.. vẫn là cơ nguyên làm người dân thường ở thế chẳng đặng đừng, làm cho kẻ ngu si và làm cho đám dân hèn phải khom lưng, cuối đầu, uốn lưỡi nịnh bợ, vang xin, đút lót bọn cán bộ độc ác tham ô để sống còn,để được việc, để chia phần làm những điều bất công sai trái … Từ đó xã hội trở nên bất công, phân hóa, mất tình người, vô liêm sĩ … nảy sinh một chính quyền tham ô, hống hách, hư đốn, độc ác … từ địa phương đến Trung ương, một lớp cường quyền và một lũ a dua nịnh bợ vô liêm sĩ trở nên giàu có sống trên mồ hôi nước mắt của đại chúng lầm than! Ðó là xã hội bất công tàn ác đáng ghê tởm, phải bị loại bỏ .
  24. kbc 3505 says:
    Cám ơn bài viết của cô Huỳnh Thục Vy.
    Một người thiếu nữ Việt Nam có tâm hồn với quê hương đất nước và dân tộc. Tôi không khen cô nhưng tôi cảm nhận như đất nước và dân tộc Việt Nam sẽ mắc nợ cô một cái gì đó như cô đang đánh đổi cuộc sống cá nhân tuổi trẻ đời mình để trả nợ cho quê hương.
    Cầu chúc cô luôn bình an.
    kbc3505
Bài này đã được đăng trong Dân Luận. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Huỳnh Thục Vy – Viết cho Tháng Tư

  1. Phan van duy nói:

    Khi đọc bài viết của ThụcVy tôi vô cùng khâm phục tâm hồn của cô,tư những điều cô nói ra chứa đưng bao nhiêu sư thật,mà điều đáng nói la cô còn rất trẻ so với tầm nhìn thật sâu sắc,có nghĩa lý gì khi thống nhất nam bắc ma người dân không có tự do, không thể công khai suy nghĩ cua minh trước những sự kiện trọng đại của quê hương dân tộc.Khi kết thúc chiến tranh, ai là người Việt Nam cung biết được cái giá phải trả trong cuộc chiến tranh va khi thanh binh thi chúng ta cũng đang,và sẻ còn tiếp tục trả giá cho cuộc sống thanh bình nầy,Chúc gia đình và Thục Vy sớm vược qua những tai ương hiện tại,những người có cái tâm luôn gặp thật nhiều may mắn.

  2. NON NGÀN nói:

    NHẬN XÉT BÀI VIẾT “CHO THÁNG TƯ” CỦA HUỲNH THỤC VY

    Huỳnh Thục Vy là cô gái mới 27 tuổi, tức sinh ra đời sau 1975 ở miền Nam, có nghĩa cô không thuộc bên này hay bên kia của cuôc chiến tranh nam bắc tại VN trước đây. Một người độc lập, hoàn toàn đứng giữa như vậy mà viết một bài rất đúng đắn, sâu sắc, có tư duy riêng biệt như thế là một điều rất đáng khen, rất đáng trân trọng. Bài viết của Huỳnh Thục Vy cho thấy đây là một cảm nghĩ trung thực của một người trẻ mang tính can cương, khách quan, đứng đắn thật sự. Bởi vì nếu chỉ viết theo hướng một phía do tuyên truyền giả tạo, hay viết theo một phía khác do lòng uất tức, căm ghét tự nhiên bởi bị ảnh hưởng nào đó đều không đáng nói. Mục đích bài viết của Vy ở đây là nhìn cao hơn, nhìn về con người, nhìn về đất nước, nhìn về xã hội, nhìn về dân tộc một cách bao quát mà không chỉ nhìn thiển cận lợi ích thấp kém, riêng tư của bất kỳ phe phái nào. Đó cũng chính là lối nhìn nhân văn và ái quốc thật sự. Nhân văn vì thấy cái nào là hữu lý, cái nào là vô lý, tệ hại trong chiến tranh. Và khi nhìn như thế cũng rút ra được sự đánh giá cuộc chiến đó là gì, ý nghĩa của những con người liên quan hay dấn thân trong đó ra sao. Có nghĩa Vy đã nhìn thấy rõ thế nào là chiến tranh yêu nước, chiến tranh vệ quốc, hay chiến tranh lợi quyền riêng tư hoặc chiến tranh ý thức hệ. Điều này không phải ai ai cũng thấy ra được, cho dù đó là những người già hơn cô rất nhiều, trẻ hơn cô rất nhiều, hoặc đồng ngang trang lứa với cô. Có nghĩa sự khác nhau giữa nhân cách và giá trị nơi con người là sự nhận thức, là ý thức, là ý chí, là tâm hồn và ước nguyện trong lành, sáng suốt, lương thiên, mà không phải chỉ những đơn vị con người chung chung, không màu sắc, không dị biệt. Bởi thế bài viết của Vy đưa ra một ý nghĩa quan trọng, ý nghĩa này không phải để mọi người VN không phải là đảng viên CS phải suy nghĩ, mà nhất là chính những người CS cũng phải suy nghĩ, cho dầu hoàn cảnh hay địa vị hoặc tính chất của họ ra sao. Đó chính là ý nghĩa của hiện tại soi sáng quá khứ, hiện tại dẫn đường cho tương lai. Có nghĩa khi người ta đã thấy rõ nguyên nhân của chiến tranh, bản chất của chiến tranh, mọi hậu quả của chiến tranh đã có, người ta cũng đánh giá được hiện tại, và cũng thẩm định được chiều hướng tương lai phải như thế nào. Nói theo cách khác, qua bài viết Huỳnh Thục Vy đã liên hệ hay đưa vào cả vấn nạn hiểm họa cuộc xâm lăng của Trung Quốc đối với đất nước VN và dân tộc VN ngày nay, đây quả là một kết luận nổi bật, một kết luận rất lớn, một kết luận hết sức thời sự, đồng thời cũng là môt kết luận quan trọng nhất. Kết luận này đúng là một tổng lược chung cho cả một giai đoạn dài của lịch sử đã có. Mọi cái gì đã đưa đến tình huống ngày nay là cái mà mọi người cần phải suy nghĩ. Có nghĩa kết luận của vấn đề được rút ra nó cũng nói lên được chính tiền đề của mọi sự việc đã có là gì. Đó chính là điều không thể nào lấp lững được, không thể nào biện minh được, không thể nào che giấu được. Chính ý nghĩa của quá khứ liên quan đến hiện tại và tương lai như sao chính là thế đấy. Cho nên rút ra ý nghĩa của bài học về quá khứ, cũng có nghĩa là rút ra nền tảng để phê phán hiện tại, cũng có nghĩa là rút ra giải pháp để cải thiện, cứu vãn hay xây dựng tương lai. Đó là toàn thể những ý nghĩa, những hiểu biết, những tâm tư tình cảm, đồng thời cũng là nhứng ước vọng, kể cả đến tính cách của ý chí trong luận đề của bài viết mà chính Huỳnh Thục Vy đã xây dựng và gửi đến cho mọi người nhằm đánh động về tất cả những gì cần phải nhận ra và suy nghĩ.

    Võ Hưng Thanh
    (08/7/12)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s